Ngồi mãi bên vườn bến Khúc Giang, Thuỷ tinh cung điện bóng mờ gương. Hoa tơi tả rụng đào chen liễu, Chim nhởn nhơ bay trắng lẩn vàng. Chén rượu thường say, người đã chán, Phiên chầu vẫn trễ, tiếng còn mang. Biết rằng hoạn lộ xa tiên cảnh, Tuổi tác chưa về, nghĩ tự thương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.