Đình, núi cách xa chốn bụi trần Đình như rơi xuống nước ngang chân Gió nam nhẹ lướt, manh mong hạ Sóng biếc tung hoa, cửa ngóng xuân Rặng vải quả sai, mờ khói toả Lầu Thiên Hội mát, rạng trăng ngần Lên lầu đâu phải vì vui thú Là muốn lên cao để nghĩ dân.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.