Sáng chòm sao điểm, trắng sương rơi, Dế khóc tường đông não ruột ai! Muôn dặm tiếng thu gào lá rụng, Một trời sắc lạnh, quét mây trôi. Già rồi! Tóc bạc riêng thương lão, Ở mãi... non xanh chửa chán người! Mệt nhất là anh chàng đất khách, Hết năm ốm bệt mé sông dài!!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.