Tây Hồ, vườn chất đống hoa rơi, Một bức bên song, khóc viếng Người! Son phấn có thần, thương kẻ thác, Văn chương tàn kiếp. luỵ đâu thôi?! Nỗi oan phong vận kỳ cho tớ, Mối hận xưa nay khó hỏi trời! Chả biết ba trăm năm lẻ nữa, Khóc mình, thiên hạ có ai... ai??
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.