Sao sáng đầy trời sương tực bạc, Sâu từng kêu lạnh giọng bi ai. Một trời khí buốt xua mây lạnh, Muôn dặm hơi thu giục lá rơi. Ở mãi, non xanh chưa chán khách, Về già tóc bạc khá thương người. Bên trời du khách chân đà mỏi, Sông Tuế quanh năm cứ ốm hoài.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.