Ta phải suy nghĩ tốt hơn - ta đã nghĩ Lâu quá và tối đen - đến nỗi óc ta Bởi sục sôi và kiệt quệ, hoá ra Một vịnh lửa; và những điều mơ ảo Quay cuồng mãi không làm sao giữ nổi Thời thanh xuân, ta không biết ngăn mình Nay chậm rồi! Những dòng suối thiêng liêng Của đời ta, đã hoàn toàn nhiễm độc Ta đã khóc! Tuy vẫn còn đủ sức Chịu những điều năm tháng chẳng tiêu hao Ăn quả đắng cay, mà không oán số phận đâu
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.