Tôi gặp một du khách đến từ nơi đất cổ
Bảo tôi: hai chân đá trụi trần, đồ sộ
Đứng trong cảnh hoang vu...và gần bên
Một khuôn mặt nhăn nheo, nửa chìm trong cát
Mày nhíu, môi cong, lạnh lùng, khinh bạc
Nhà điêu khắc xưa nhận ra bản chất này
Đã lưu lại, in sâu vào những vật vô tri
Tay chế giễu và tim nuôi dưỡng nó
Trên bệ đá, những chữ này hiện rõ:
“Ta là Ozymandias đây, vua của những nhà vua
Hỡi ngươi, kẻ quyền thế kia ơi
Hãy nhìn công tích ta, và thất vọng!”
Chẳng có gì còn lại đâu - Ngoài cát bỏng
Cát mênh mông, cát trần trụi, cô đơn
Quanh cái vật khổng lồ đã sụp đổ tan hoang.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.