Thơ » Trung Quốc » Trung Đường » Bạch Cư Dị
Đăng bởi Hương Trà Thơm Ngát vào 07/09/2021 23:58, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 08/09/2021 09:50
樓閣高低樹淺深,
山光水色暝沉沉。
嵩煙半卷青綃幕,
伊浪平鋪綠綺衾。
飛鳥滅時宜極目,
遠風來處好開襟。
誰知不離簪纓內,
長得逍遙自在心?
Lâu các cao đê thụ thiển thâm,
Sơn quang thuỷ sắc minh trầm trầm.
Tung yên bán quyển thanh tiêu mộ,
Y lãng bình phô lục ỷ khâm.
Phi điểu diệt thời nghi cực mục,
Viễn phong lai xứ hảo khai khâm.
Thuỳ tri bất ly trâm anh nội,
Trường đắc tiêu diêu tự tại tâm?
Các toà lầu nhấp nhô, cây cối cao thấp,
Quanh cảnh núi non và mặt nước chìm dần trong bóng tối.
Khói từ núi Tùng Sơn cuộn lên như bức màn xanh,
Sóng từ sông Nghi Lan trải rộng ra như tấm chăn lụa biếc.
Khi chim bay mất là lúc nhìn về phương xa,
Khi gió từ xa thổi tới là lúc mở phanh khuy áo cổ.
Ai biết rằng không cần rời xa chốn trâm cài, dây buộc,
Ta vẫn có cuộc sống an lành với trái tim tự tại vô tư.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Hương Trà Thơm Ngát ngày 07/09/2021 23:58
Có 1 người thích
Lầu cao thấp, cây xa gần,
Bóng núi ánh nước tan dần vào đêm.
Lưng chừng khói tựa tơ mềm,
Bình yên sóng lặng êm đềm lụa xanh.
Đàn chim cánh vỗ bay xa,
Xôn xao gió thổi tung tà áo tôi.
Cho dù không thể xa rời,
Trái tim tự tại người đời biết chăng?
Gửi bởi Lương Trọng Nhàn ngày 23/04/2022 11:11
Cao thấp gác lầu, cây nhạt thâm,
Núi xanh sắc nước đêm trầm trầm.
Tơ mềm khói tựa bay lơ lửng,
Lụa biếc sóng dồi pha lặng tăm.
Tung cánh bay xa chim vỗ mạnh,
Rung tà áo mặc gió xa xăm.
Dù cho không thể rời phố thị,
Vẫn được tiêu diêu tự tại tâm?
Bình luận nhanh 2
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.