Thơ » Việt Nam » Cận đại » Bùi Kỷ » Thơ tiếng Việt
Đăng bởi Beyblade0105 vào 15/02/2019 20:55, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Beyblade0105 vào 15/02/2019 20:56
Lờ đờ mắt trắng đời không bạn,
Lẩn quẩn râu xanh tuổi đã già.
Sóng nổi không chìm nên nhớ nước,
Người tan muốn hợp phải lo nhà.
Rạp tuồng vân cẩu[1] còn đông khách,
Góc túi càn khôn đủ chứa ta.
Hơn kém cõi đời vinh với nhục,
Nhục vinh rồi cũng hoá ra ma.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.