Thơ » Việt Nam » Cận đại » Trần Tế Xương
Đăng bởi Vanachi vào 23/02/2006 17:21, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi karizebato vào 30/08/2009 22:43
Đạo học[1] ngày nay đã chán rồi,
Mười người đi học, chín người thôi.
Cô hàng bán sách lim dim ngủ,
Thầy khoá tư lương[2] nhấp nhổm ngồi.
Sĩ khí rụt rè gà phải cáo,
Văn trường liều lĩnh đấm ăn xôi.
Tôi đâu dám mỉa làng tôi[3] nhỉ,
Trình có ông tiên, thứ chỉ[4] tôi.
‡ Cái đạo nhà Nho đã ‡ hỏng rồi,
Mười người đi học, chín người thôi.
Cô hàng bán sách lim dim ngủ,
‡ Thấy khoá tư lương nhấp nhổm ngồi.
Sĩ khí rụt rè gà ‡ thấy cáo,
Văn ‡ chương liều lĩnh đấm ăn xôi.
Tôi đâu dám mỉa làng ‡ Nho thế,
Trình có ‡ quan tiên, thứ chỉ tôi.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Budō wéi Osu ngày 16/06/2025 05:31
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi Admin
vào 16/06/2025 08:46
Bài thơ Than đạo học của Trần Tế Xương (còn gọi là Tú Xương) là một bức tranh biếm hoạ sâu sắc về tình trạng suy thoái của Nho học và giới sĩ tử Việt Nam vào đầu thế kỷ XX, trong bối cảnh thực dân Pháp đang thay đổi chương trình thi cử, bớt chữ Hán và tăng chữ Quốc ngữ.
Mở đầu bài thơ, tác giả đã thẳng thắn tuyên bố:
Đạo học ngày nay đã chán rồiphản ánh sự xuống dốc không phanh của Nho học truyền thống. Hình ảnh:
Mười người đi học, chín người thôicho thấy sự thờ ơ, chán nản của người học đối với con đường khoa cử Nho học.
Cô hàng bán sách lim dim ngủvà
(người bán sách cũng chẳng buồn bán vì ít người mua)
Thầy khoá tư lương nhấp nhổm ngồiHai câu thơ:
(thầy đồ dạy tư cũng chẳng còn thiết tha với việc dạy học, chỉ ngồi cho hết giờ).
Sĩ khí rụt rè gà phải cáo,là những hình ảnh ẩn dụ mạnh mẽ. “Sĩ khí rụt rè gà phải cáo” ám chỉ sự hèn nhát, nhu nhược của giới Nho sĩ trước thời cuộc và cường quyền. “Văn trường liều lĩnh đấm ăn xôi” phê phán sự suy đồi về đạo đức, khi những giá trị học thuật bị thay thế bằng những hành vi vô đạo đức, thậm chí là bạo lực để đạt được lợi ích cá nhân (đấm nhau để giành giật xôi - một hình ảnh chế giễu sự tranh giành danh lợi thấp kém).
Văn trường liều lĩnh đấm ăn xôi.
Tôi đâu dám mỉa làng tôi nhỉthể hiện sự tự trào, vừa là lời biện bạch, vừa là lời than thở cho số phận của bản thân và giới Nho sĩ. Ông nhận thấy sự yếu kém của mình so với những người có địa vị như “ông tiên, thứ chỉ” (chức sắc địa phương), nhưng vẫn đau đáu với vận mệnh của đạo học.
Bình luận nhanh 4
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.