Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương hai
Đăng bởi Tung Cuong vào 11/05/2022 04:58
Покамест упивайтесь ею,
Сей легкой жизнию, друзья!
Ее ничтожность разумею
И мало к ней привязан я;
Для призраков закрыл я вежды;
Но отдаленные надежды
Тревожат сердце иногда:
Без неприметного следа
Мне было б грустно мир оставить.
Живу, пишу не для похвал;
Но я бы, кажется, желал
Печальный жребий свой прославить,
Чтоб обо мне, как верный друг,
Напомнил хоть единый звук.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 11/05/2022 04:58
Đã sửa 6 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 26/03/2026 10:38
Khi cuộc sống vẫn còn đang dễ chịu
Hãy yên vui an hưởng đi, ơi bạn hữu!
Tôi hiểu: đời người là chớp mắt, qua mau,
Tôi sẽ không trói mình vào thứ đó đâu;
Tránh ảo tưởng, tôi nhắm mau hai mắt;
Nhưng hy vọng ở chân trời xa tắp
Vẫn nhắn về trái tim biết lắm khi,
Nếu không lưu trên đường đi dấu vết gì,
Thật buồn chán phải xa rời thế giới.
Tôi đang sống, viết ra, đâu chỉ mong ca ngợi;
Nhưng chắc là, tôi nuôi mộng thành danh,
Muốn số mình rủi may, buồn bã, nổi tiếng tăm,
Tôi được nhắc, như người bạn thuỷ chung son sắt
Sẽ nhớ đến tôi dù một lời duy nhất.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.