Đông đã đến len lỏi nơi nơi trong trời đất;
Tuyết rơi dầy trên cành sồi cao ngất;
Tuyết trải ra như thảm mỏng xốp bông
Phủ cánh đồng, quanh đồi núi trập trùng
Nằm bất động, nước trong sông không chảy
Lớp tuyết xốp mọi nơi đều được trải;
Trời mùa đông rét dần. Và ta thấy hân hoan
Với bao trò tinh nghịch của bà mẹ mùa đông.
Chỉ có trái tim Tachiana không chào đón.
Nàng không tỏ vui mừng mùa đông đến
Hít thở làn không khí đầy vị giá băng
Đón tuyết đầu mùa từ mái nhà tắm bay ngang
Trả rửa mặt, đôi vai và khắp ngực:
Tachiana thấy đường mùa đông sao sợ thực.