Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương bảy
Đăng bởi Tung Cuong vào 25/10/2022 07:06
Пришла, рассыпалась; клоками
Повисла на суках дубов;
Легла волнистыми коврами
Среди полей, вокруг холмов;
Брега с недвижною рекою
Сравняла пухлой пеленою;
Блеснул мороз. И рады мы
Проказам матушки зимы.
Не радо ей лишь сердце Тани.
Нейдет она зиму встречать,
Морозной пылью подышать
И первым снегом с кровли бани
Умыть лицо, плеча и грудь:
Татьяне страшен зимний путь.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 25/10/2022 07:06
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 11/04/2026 13:00
Đông đã đến len lỏi nơi nơi trong trời đất;
Tuyết rơi dầy trên cành sồi cao ngất;
Tuyết trải ra như thảm mỏng xốp bông
Phủ cánh đồng, quanh đồi núi trập trùng
Nằm bất động, nước trong sông không chảy
Lớp tuyết xốp mọi nơi đều được trải;
Trời mùa đông rét dần. Và ta thấy hân hoan
Với bao trò tinh nghịch của bà mẹ mùa đông.
Chỉ có trái tim Tachiana không chào đón.
Nàng không tỏ vui mừng mùa đông đến
Hít thở làn không khí đầy vị giá băng
Đón tuyết đầu mùa từ mái nhà tắm bay ngang
Trả rửa mặt, đôi vai và khắp ngực:
Tachiana thấy đường mùa đông sao sợ thực.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.