Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương sáu
Đăng bởi Tung Cuong vào 30/11/2022 04:02
Так, полдень мой настал, и нужно
Мне в том сознаться, вижу я.
Но так и быть: простимся дружно,
О юность легкая моя!
Благодарю за наслажденья,
За грусть, за милые мученья,
За шум, за бури, за пиры,
За все, за все твои дары;
Благодарю тебя. Тобою,
Среди тревог и в тишине,
Я насладился… и вполне;
Довольно! С ясною душою
Пускаюсь ныне в новый путь
От жизни прошлой отдохнуть.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 30/11/2022 04:02
Đã sửa 3 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào Hôm nay 15:52
Vậy là giờ trưa đời tôi đang gõ cửa,
Phải thừa nhận điều này, tôi thấy cả.
Nhưng đời là vậy: Ta nhẹ nhõm chia tay
Ơi tuổi xuân dễ chịu của tôi này!
Cám ơn nhé về bao niềm vui sướng,
Bao buồn bực, đớn đau, thân yêu lắm,
Sự ồn ào, bão táp với tiệc vui,
Về mọi điều, về mọi quà tặng của đời;
Cám ơn bạn. Giữa một trời lo lắng
Và không khí bình yên tĩnh lặng,
Tôi tận hưởng… và cảm nhận đủ đầy;
Thôi đủ rồi! Với tâm hồn sáng trong này
Giờ tôi bước lên ngay con đường mới,
Nghỉ đôi chút, sau quãng đời vừa đi khỏi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.