Cứ nghĩ yêu là thế
Nên anh mới mong chờ

Cứ nghĩ thương là thế
Nên anh thành ngu ngơ

Cứ vắng xa là nhớ
Ngọn đèn chong trắng đêm

Cứ ngóng trông từng ngày
Bên thềm lá rơi đầy

Dĩ vãng thêm chồng chất
Theo năm tháng trong đời

Cũng có khi chợt nhớ
Xưa, sao mà ngây thơ

Lắm lúc trên đường phố
Trộm nhìn quen dáng ai

Cứ bước theo mệt nhoài
Nhưng người vẫn xa hoài

Con sông chảy ra biển
Hững hờ như khách lạ

Sông vô tình đâu hay
Một người đứng nhìn theo

Nơi chân trời viễn xứ
Mịt mù em biết chăng

Một chút tình thơ dại
Còn vương đến trọn đời


Nguồn: blog của tác giả