Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 08:10

Cho con, Minh Văn

Khi con một mình đi trên đường
Ai là người đầu tiên lo lắng
Ánh mắt ai dõi theo con đăm đắm
Trăng ơi đừng vội lặn, mưa ơi đừng đi ngang!

Khi con một mình đi trên đường
Mẹ ước con vẫn còn là đứa con gái nhỏ
Mẹ sẽ ẵm con đi, những con đường trên khắp thế gian
Con yên ổn trong vòng tay của mẹ.

Khi con một mình đi trên đường
Mỗi bước chân xa dần lại vang vọng lo âu trong trái tim của mẹ
Trên đường có ngã bảy, ngã ba, đoạn quành, khúc rẽ
Người trên đường - kẻ chính kẻ tà
Bao nhiêu điều bất ưng có thể xảy ra
Làm sao biết trước
Làm sao trái tim bé nhỏ này cảm nhận và mách bảo cho con?

Khi con một mình đi trên đường
Mẹ càng day dứt hơn với ước mong thế giới này toàn những điều tốt đẹp
Không có chiến tranh, không có tội ác, không có bạo lực, không có sự bất công,
Không có cái đói, cái rét, không có sự thất học
Không có gì đe doạ một con người
Một cô gái bé nhỏ, dịu dàng như con, giọt nắng của mẹ ơi!

Khi con một mình đi trong cuộc đời
Mẹ nhớ lại tất cả những con đường quá khứ
Nếu trước đây mẹ đã dọn đi khỏi mặt đường một mảnh thuỷ tinh vỡ
Cầu mong mảnh vỡ ấy chẳng bao giờ xuất hiện trên đường đi của con
Nếu trước đây mẹ đã trồng bên đường một hàng cây nhỏ
Thì hôm nay hàng cây đã xanh trùm bóng mát khi con muốn nghỉ chân
Và, biết đâu, trên cây sẵn chờ con những chùm quả ngọt lành...

Khi con một mình đi trên đường...


8-10-1995

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]