Trang trong tổng số 15 trang (141 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi hongha83 ngày 05/05/2026 10:53
Hai người yêu đang trần truồng lộ liễu
Đẹp vô cùng, như thế phải không em?
Trừ đôi mắt đang nhắm nghiền ủ kín
Đêm vào sâu dỗ giấc ngủ êm đềm.
Nhưng quanh ta bốn bức tường chứng kiến
Dãy ghế kia cũng đã rõ ngọn nguồn
Và bóng tối như cố tình đồng loã.
Chiếc bàn con mê mải cũng im luôn.
Những tách trà đã thấu từng chi tiết
Trà nguội đi, sao thế nhỉ, nguội dần
Chuyện già Swift làm say mê bọn trẻ
Sách nửa chừng đang nằm mở bâng khuâng.
Ngay cả đám chim trời cũng biết rõ
Em thấy không những dòng chữ trên cao
Chúng viết đấy, giữa bầu trời rộng mở
Chính tên em, anh gọi đến ngọt ngào.
Và cây cối, làm sao em giải được
Tiếng thì thầm bất tận mãi khôn nguôi
Và tiếng gió em lại càng nghe rõ
Vẫn vô cùng bí mật ở muôn nơi
Nơi bếp lửa con bướm ngài lay động
Có gì đâu rung đôi cánh nhung tơ!
Con đường nhỏ im lìm quanh lối rẽ
Kẻ khắc ghi vẫn đậm nét đến giờ
Chính mắt ta không thể nào nhận diện
Lũ côn trùng bén nhạy nét bẩm sinh
Cả em anh, hai người cùng vô cảm
Trái tim mình rực sáng giữa vô minh.
Gửi bởi hongha83 ngày 05/05/2026 10:34
Cung tơ bậc những nốt trầm dịu ngọt
Nỗi buồn dâng vì rỉ sét lâu ngày
Có thiên thần chỉnh lời ca thánh thót
Bụi bám đầy làm tắt lịm cơn say
Người vẫn nhớ những điều buồn tê tái
Trong tâm hồn ta mỏi mệt đắng cay
Âm thanh ấy có chăng là tội lỗi
Làm cô đơn hãi sợ điệp khúc này
Suốt cuộc đời vẫn qua đi như thế
Những bước chân rầm rập lắng nghe đều
Những mỏi mong những thở phào cay đắng
Có bao giờ mơ tiếng nhạc phiêu diêu?
Những mỏi mong những thở phào cay đắng
Có đâu lời an ủi với tin yêu
Và cũng không lời đề cao mát rượi
Cuộc hành trình bất tận được nâng niu
Những bước đi những gập ghềnh khốn khó
Hết ngày dài trên trái đất hoang liêu
Người yêu ai, ta biết rồi kể mãi
Đóng góp này không hợp lý sao đây?
Xin dừng chân để nói lời thắm thiết
Lời yêu thương dâng tặng trái tim này.
Dừng lại đi hỡi trái tim đau nhói
Nỗi nhọc nhằn đang gặm nhấm đời ta
Bản tình ca, lòng khát khao hoan lạc
Vẫn mong chờ vô vọng, vẫn còn xa.
Ta vẫn yêu người biết thừa điều ấy
Những ngón tay tê buốt chẳng dám liều
Lời yêu thương chưa một lần hé mở
Chẳng lý nào nhịp hát cũng câm theo.
Ta nhỏ nhoi với nỗi buồn im tiếng
Nói làm chi, giữ lại được từ nào
Cứ cho đi lời yêu thương thần thánh
Im lặng đều nghe bước một bên nhau
Và cứ thế trái tim yên tĩnh quá
Mỗi bước đi làm định mệnh tròn đầy
Cứ ao ước, cứ mong chờ tiếng nhạc
Bên đồi xa mờ ảo thoáng hương bay
Tình yêu ấy trên trời và dưới thế
Có khác chi mà khắc khoải tâm hồn
Yêu đã lắm, chẳng bao giờ dám nói
Người xa rồi ta còn thấy yêu hơn.
Gửi bởi hongha83 ngày 04/05/2026 23:22
Nếu phải chết xin bạn ơi ghi nhớ
Kẻ hèn này đã nằm lại nơi đây
Ở đâu đó, trên cánh đồng xa lạ
Cho quê hương, ôi đất nước muôn đời
Một hạt bụi vô danh xin dấu mặt
Một hạt bụi của quê hương dưỡng dục
Đã lớn lên trong ý thức con người
Đã dồn cả tình yêu cho cuộc sống
Và mở đường cho người mãi rong chơi
Một cơ thể của Nước Anh bé nhỏ
Vẫn thở đều không khí quê hương tôi
Được tắm mát bên dòng sông quê cũ
Được gội nhuần ánh nắng mặt trời soi.
Một ý nghĩ của trái tim nhỏ bé
Làm xua tan những bóng tối suy đồi
Một nhịp đập trong tâm hồn vô tận
Mang trở về bản sắc quê hương tôi
Chính ánh sáng và âm thanh thế đấy
Đã dẫn đưa những giấc mộng tuyệt vời
Và nụ cười giao thoa cùng bằng hữu
Ơi trái tim nhân ái nhịp nhàng vui
Nơi quê hương hoà điệu sống muôn đời.
Gửi bởi hongha83 ngày 04/05/2026 18:45
Giữa biển xanh nổi lên hòn đảo nhỏ
Hình cánh cung bờ đá dựng hiểm nghèo
Sóng vỗ đá qua mùa đông ào ạt
Lại dịu dàng như tiếng nhạc xuân reo.
Đám mây trắng trên cao chim bạch yến
Lửng lơ treo những hốc đá gió gào
Ép vào đảo như cánh buồm nghiêng xuống
Ánh mặt trời sắc nhọn tựa gươm đao
Đã quyết chọn nơi này xa bằng hữu
Đá trọi trơ nơi hoang địa nắng nhiều
Bờ đá dựng như lược cài mật ngọt
Nơi vực sâu là nỗi chết thuỷ triều.
Gửi bởi hongha83 ngày 04/05/2026 17:53
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 04/05/2026 17:54
Đêm há miệng nuốt tiếng chim mất hút
Như ánh sao lạc lõng giữa không gian
Phận nhỏ nhoi phải bền gan chịu đựng
Thú vị thay, ôi bộ mặt siêu phàm
Cô đơn thế sao gió còn đùa cợt
Nỉ non gì đêm tối đắng cay thêm
Lòng chợt thức với nỗi sầu tuyệt vọng
Đã chôn sâu ngày tháng cũ êm đềm
Đã chìm lắng trong cõi lòng bưng bít
Nói làm chi, nhắc nhở nữa làm chi
Dầu cạy miệng không một lời than vãn
Chôn chặt rồi áo quan ấy vô tri
Nhạc trong sáng vẫn hào hùng chưa dứt
Hổ thẹn chi điều ẩn dấu muôn đời!
Đã vùng dậy từ đáy sâu huyệt mộ
Vẫn không thành tiếng hát mãi reo vui
Miệng chảy máu vẫn lựa lời đáp lễ
Thịt da này tan nát dẫu rên than
Lưỡi xương khô vẫn còn nghe nức nở
Thần chết về mang dấu ấn hiên ngang
Gửi bởi hongha83 ngày 04/05/2026 17:05
Thời thơ ấu nhà tôi trong thung lũng
Suốt đêm dài vang vọng tiếng đầm lầy
Làm hoảng sợ biết bao nàng thiếu nữ
Mặc áo quần vướng lau sậy chông gai
Tìm đèn sáng nhà ai cho vững dạ
Đầm lầy ấy nhiều hoa thơm cỏ lạ
Mỗi loài hoa nét độc đáo u trầm
Trong căn phòng có giọng nói vang ngân
Qua ngưỡng cửa bên ngoài u tịch quá!
Giọng nói ấy đến với nàng rất lạ
Và mỗi đêm lập lại khi sương mù
Tiếng vọng về từ đầm bãi âm u
Không kể xiết, những giọng buồn muôn thuở
Nỗi cô đơn phải chịu nhiều trăn trở
Những vì sao mờ nhạt ở xa xăm
Ngôi sao khuya vừa tắt, sương ướt đầm
Để trở lại nơi nàng vừa xuất phát
Ở nơi ấy chim đã bay xao xác
Vẫn đoá hoa thơm ngát ở trong tôi
Chim và hoa vẫn hiện hữu trên đời!
Những thứ ấy trời cho tôi cảm nhận
Hoa vẫn nở mùi hương bay lận đận
Và cánh chim cất tiếng hót, vì sao?
Bạn hỏi tôi, tôi có biết đâu nào
Nơi tôi ở chẳng có gì lạ cả
Suốt đêm dài nghe mãi cũng thành quen.
Gửi bởi hongha83 ngày 04/05/2026 14:54
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 04/05/2026 14:56
Mưa xối xả nước dâng lên ào ạt
Trên bầu trời, mặt đất và lá cây
Cơn lũ đến, người thao thức bên cửa
Mãi đau sầu, mọi chuyện đã đổi thay.
Có người chết khi nước dâng lên nữa
Hơi thở nào lạnh cóng ở bờ môi
Phút huy hoàng của tình yêu rệu rã
Cũng tan theo bầu máu nóng luân hồi
Sở hữu lại những thành phần rác rưởi
Âm thanh nào áp đặt ở bên tai
Tôi vẫn đi nghe bốn bề vắng lặng
Trời chẳng thương bắt lịch sử an bài
Cầu vồng ảo những cơn mưa ập đến
Có tiếng chim thức dậy hót chối từ
Thế giới này chẳng bao giờ chấm dứt
Mãi quay đều trong cuộc sống ưu tư
Gửi bởi hongha83 ngày 04/05/2026 14:13
Mải mê tìm những đoá hoa xuân sớm
Hoa khoe tươi ở mọi nẻo đường đi
Nhưng hoa ơi, rồi đến ngày tàn tạ
Nấm mộ kia ám ảnh phút chia ly
Bên rừng phong xanh tươi màu nguyệt quế
Đã giấu che những số phận an bài
Đất đã đen vẫn đen màu muôn thuở
Những chồi non đang nhú chậm, ai hay!
Chim ngơ ngác phải lìa xa tổ ấm
Ngọn lửa hồng thêu rụi mái nhà xinh
Tiếng chim kêu oán hờn nghe đòi đoạn
Tàn nhẫn thay lũ trẻ quá vô tình!
Trong tâm tưởng những lời than não ruột
Này các em, niềm ám ảnh vẫn còn
Buồn khổ này có ai mà đoán được
Mái gia đình là tổ ấm, đâu hơn!
Màu óng ả như xà cừ lấp lánh
Hoa mong manh đợi chờ gió thổi đều
Có nhớ chăng dáng hoa mầu nhiệm ấy
Hẳn muôn đời sắc đẹp vẫn đáng yêu
Hoa đã nở như hồn ma tái nhợt
Thung lũng đen chẳng bóng mát êm đềm
Đã một lần hoa nở muôn ngàn đoá
Trên cành vui biết kể lể gì thêm
Đâu tìm được những tháng năm sau nữa
Nguyệt quế xanh im lìm mãi trên đồi
Cơn hoả hoạn đã thường xuyên hiện diện
Có còn gì ngay cả rễ, than ôi!
Phía bên kia của cổng thu lệ phí
Có còn chăng hoa hồng nở ngạt ngào
Niềm vui riêng cho khách du mùa hạ
Cũng chia đều bởi số phận lao đao
Có trở về, có xua đuổi ra đi
Gia đình bé thiêng liêng thời trẻ dại
Có khúc hát chim ca xuân mê mải
Tim chan hoà niềm vui sướng mê ly.
Gửi bởi hongha83 ngày 27/04/2026 09:35
Trời trong
Từng giọt mưa xanh
Địa cầu là khối
Đúc thành ánh dương
Quay về
Hướng ấy nam phương
Là lời cảnh báo
Tim
Thường sấm ran
Mắt em
Mi rậm
Hai hàng
Đâu ngờ mở lớn
Vương mang dại khờ
Như loài hoa đẹp
Ngu ngơ
Gì đâu cũng sợ
Bây giờ có anh
Giá băng làm tội làm tình
Trời cao thương xót
Chúng mình, mưa hoa
Màu tươi xanh cả mái nhà!
Em anh cùng với bài ca mặn nồng
Gối đầu
Tay ấp thuỷ chung
Như tên trộm mật, ăn chùng sướng thay!
Giờ còn hãi sợ gì đây?
Thế gian vay mượn có ngày thịnh suy
Điêu tàn đến lúc ra đi
Gửi bởi hongha83 ngày 27/04/2026 09:00
Con từ vô thuỷ vô chung
Nụ hoa của đoá hoa hồng thắm tươi
Chỉ là nước lã mà thôi
Những nụ hôn, bí mật đời phải chăng?
Con lớn lên mới biết rằng
Hai thân cần có nên hằng đợi trông
Ngoài vườn ánh sáng mông lung
Màu xanh tia nước cuối cùng bắn ra
Lạy ơn mưa móc chan hoà
Đuôi chồn và cả loài hoa được nhờ
Không còn tiếng động vu vơ
Con đường là nỗi mong chờ ngày trôi
Băn khoăn còn đứng giữa trời
Dưới gốc cây hạnh lâu đời sum suê
(Bé yêu, con đã trở về
Mùa hè tội lỗi ê chề chiến tranh)
Mải mê con ngắm một mình
Chú hề và bé lừa sinh mấy ngày
Gánh xiếc hay diễn binh đây
Diễu qua con phố lâu ngày đông vui
Khi đoàn diễn ấy xa rồi
Buồn lòng con nắm tay người cha yêu.
Trang trong tổng số 15 trang (141 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ... ›Trang sau »Trang cuối
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.