Trang trong tổng số 45 trang (441 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

“Xin đừng coi thường từng khoảnh khắc” (Robert Rozhdestvensky): Những khoảng khắc

https://m.youtube.com/watch?v=WOS1YxYa3Mk


NHỮNG KHOẢNH KHẮC
Lời thơ: R. Rozhdestvenski
Nhạc: M. Tariverdiev
Một trong những ca khúc phim “Mười bảy khoảnh khắc mùa xuân”.
Ảnh đại diện

“Xin đừng coi thường từng khoảnh khắc” (Robert Rozhdestvensky): Bản dịch của Thuỵ Anh

Chớ cao ngạo coi thường từng giây phút
Rồi sẽ tới ngày bạn ngộ được ra,
Như đạn rít bên thái dương vun vút
Những khoảnh khắc đi qua, những khoảnh khắc rồi xa...

Những khoảnh khắc nén chặt vào năm tháng,
Nén sâu vào bao thế kỷ mông lung
Nên tôi chịu, đôi khi không hiểu nổi
Đâu phút đầu tiên đâu tích tắc sau cùng!

Mỗi khoảnh khắc có lý riêng tồn tại,
Có tiếng chuông rung, những dấu hiệu riêng mình,
Cho kẻ nào ô danh, bắt ai nhục nhã,
Lại trao người sự bất tử quang vinh...

Mưa giăng giăng từ muôn vàn khoảnh khắc
Nước trời cao đổ xuống, có gì đâu!
Mà đôi khi dành nửa đời khắc khoải,
Giờ khắc của mình, ta đã đợi từ lâu!

Giờ khắc đến, lớn lao sâu sắc quá,
Như ngụm nước lành giữa khô hạn nắng nôi,
Và trên hết, ta nhớ về trách nhiệm
Từ phút khởi đầu đến phút cuối xa xôi...


NHỮNG KHOẢNH KHẮC
Lời thơ: R. Rozhdestvenski
Nhạc: M. Tariverdiev
Một trong những ca khúc phim “Mười bảy khoảnh khắc mùa xuân”.
Ảnh đại diện

Tiếng Việt (Lưu Quang Vũ): Tiếng Việt - Lưu Quang Vũ- Thuỵ Anh đọc

https://youtu.be/JIoCgD2sfnU

Ảnh đại diện

“Một mình đơn độc lên đường” (Mikhail Lermontov): Bản dịch của Thuỵ Anh

Ta một mình đơn độc lên đường,
Con đường đá qua màn sương ánh lên lấp lánh...
Đêm lặng. Hoang mạc lắng nghe lời thần thánh,
Và vì sao thầm thĩ với vì sao.

Bầu trời kia sao lộng lẫy, thanh tao!
Mặt đất ngủ trong vầng thiên thanh tuyệt diệu...
Cớ sao ta đau lòng, sao ta khổ sở?
Ta đợi chờ gì? Tiếc nhớ điều chi?

Nào mong đợi gì đâu từ cuộc đời này,
Những ngày đã qua không mảy may nuối tiếc...
Ước được lãng quên, được bình yên ngủ thiếp,
Ta kiếm tìm thanh thản, tự do!

Nhưng không ngủ giấc ngàn thu hoang lạnh...
Mà thiếp đi vĩnh viễn một giấc nồng,
Khi sức sống vẫn mơ màng trong ngực,
Lồng ngực theo hơi thở khẽ phập phồng...

Ước ngày đêm thính giác được ve vuốt,
Ca ngợi ái tình giọng dịu ngọt hát ta nghe.
Ước trên đầu ta vĩnh hằng xanh mướt
Xào xạc ngả mình dáng sồi thẫm chốn quê...

Ảnh đại diện

“Anh sẽ đợi, khi mọi người ngủ hết” (Olga Berggoltz): Bản dịch của Thuỵ Anh

Anh cứ đợi mọi người ngủ hết,
những ô cửa nhà lạnh cóng trơ trơ
bụi anh đào, giọng thân thương em phá vỡ
khoảng lặng thinh cành lá nhạt mờ

Trùm chiếc khăn vuông em chạy đến với anh
đôi bàn tay nồng nàn nóng bỏng
khiến bùng lên những chùm hoa bung rộng
nỗi đau buồn hoan hỉ của lòng ta...

Ảnh đại diện

Mùa hè rớt (Nikolai Rubtsov): Bản dịch của Thuỵ Anh

Rồi đã lại thêm một lần hè rớt
Của hai ta, nét lộng lẫy chói ngời.
Mùa hè rớt, mùa hè, mùa rớt
Lưới nhện, nắng mềm, ấm áp khắp nơi.

Sương lại đọng trên đồng cỏ bạt,
Vẫn tiếng phong cầm dẫn dụ bước lao xao,
Vẫn thân bạch dương nét hoa văn diễm lệ,
Những nhánh hoa trà tím biếc vươn cao.

Lại vẳng tiếng ai tỉa ghi-ta réo rắt,
Lửa trại bập bùng, tia lửa chạm từng không,
Rồi tán tỉnh, yêu đương, thơ thẩn,
Lại khám phá ra miền bí ẩn khôn cùng...

Con đường trăng lại gọi mình dạo bước
Để hừng đông chạm đỏ rực ráng trời.
Gọi hình ảnh xa xôi bừng sống dậy,
Mái chòi canh, nơi ta tặng hoa người...

Rồi đã lại thêm một lần hè rớt
Của hai ta, nét lộng lẫy chói ngời.
Mùa hè rớt, mùa hè, mùa rớt,
Lưới nhện, nắng mềm, ấm áp khắp nơi.

Ảnh đại diện

“Không tiếc nuối, không gọi, không than khóc” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Thuỵ Anh

Không nuối tiếc, không gọi, không than khóc,
Mọi điều qua đi như hoa táo trắng toả khói mờ.
Ngập trong sắc hoàng kim tàn úa,
Sẽ chẳng còn trẻ nữa ta xưa.

Hỡi trái tim, người thôi không đập rộn,
Lỡ để hơi giá buốt chạm vào,
Miền bạch dương mịn mềm ấm áp
Chẳng gọi mời chân đất lướt xôn xao...

Hồn phiêu lãng! Hỡi ơi, lời ta nói
Bỗng hiếm khi được bùng cháy lửa lòng!
Ôi nét thanh tân trai trẻ còn không,
Mắt ngạo nghễ điên cuồng cùng cơn lũ trào cảm xúc!

Ta giờ đây dè dặt trong mơ ước,
Đời ta ư, hay chỉ mộng bẽ bàng?
Như một sớm Xuân tinh mơ rạo rực
Ta cưỡi ngựa hồng vội vã lướt ngang?

Lũ chúng ta, lũ chúng ta trong đời này đều phù vân chốc lát,
như lẳng lặng ánh đồng tuôn dưới những tán phong.
Những gì đến rồi đi thăng hoa rồi tàn lụi
Cứ vĩnh viễn phước lành, kỳ diệu vô song!

Ảnh đại diện

Bông hoa nhỏ (Aleksandr Pushkin): Bản dịch của Hoài Tâm

Giữa trang sách cũ cánh hoa nằm
Hương sắc phai tàn nhạt tháng năm
Lòng bỗng trào dâng hồn tưởng niệm
U hoài trong dạ cứ mênh mang

Hoa từ đâu, nở độ Xuân nào?
Đời Hoa ngắn ngủi được là bao?
Ngón tay ai hái, quen hay lạ
Hờ hững nằm đây duyên cớ sao?!

Hẹn hò kỷ niệm của yêu đương?
Định mệnh phân ly những ngả đường?
Hay dưới bóng rừng, ven ruộng vắng
Một mình tha thẩn bước vương vương?

Chàng với Nàng bây giờ vẫn sống?
Góc bể chân mây có cửa nhà?
Hay đã như Hoa chung số phận
Đã tàn, đã héo, đã phôi pha?!

Ảnh đại diện

Ghế mộc (Thuỵ Anh): Kẻ cả quá

Xin lỗi bạn Lại Gia, tôi gần đây đọc những bài bình của bạn, thực ra không muốn đáp lời vì những bài bình thể hiện độ dày mỏng văn hoá của con người. Chỉ có nhận xét thì cứ nhận xét, người viết đã viết là đối mặt với cả thế gian rồi. Nhưng kiểu viết kẻ cả buồn cười như thế này thì nên đưa ra bên phần diễn đàn nhé bạn.

Ảnh đại diện

Sơ sinh (Thuỵ Anh): :)

Mà cũng xin nói thêm là tôi chả nhiễm một bài thơ nước ngoài nào cả. Chọn lựa thể loại là nhạy cảm, trực giác riêng của người viết. Đánh giá bài thơ là dành cho người đọc. Bạn có quyền đánh giá nó, không thích nó, cũng như người khác có quyền cảm nhận nó khác bạn. Không sao cả đâu.

Trang trong tổng số 45 trang (441 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: