Trang trong tổng số 2 trang (14 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]

Ảnh đại diện

“Vết thương cũ của tôi dần khép miệng” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Đoàn Minh Tuấn

Vết thương xưa của tôi đã dịu rồi
Những mê sảng trong cơn say không giày vò tôi nữa
Bây giờ trong quán trà Têhêran quyến rũ
Tôi chữa vết thương bằng những đóa hoa xanh.

Ông chủ quán có đôi vai tròn lẳn
Để nổi danh trước chủ xị người Nga
Đã đãi tôi bằng ly trà đỏ
Vài ly vang và cả vốtca.

Cứ đãi đi, thưa ông chủ có điều
Trong vườn ông không nhiều hoa hồng lắm
Chẳng vô ích khi mắt đen lấp lánh
Vén cho tôi tấm mạng giấu lửa tình.

Chúng tôi ở Nga, bao cô gái rất xinh
Trên thảo nguyên, chúng tôi ôm, như chó
Học cách hôn chẳng tốn xu nào cả
Chẳng phải giắt dao găm, chẳng phải đánh thằng nào.

Nhưng vì cái thân hình đang uyển chuyển ra vào
Và gương mặt như ban mai hồng thắm
Chiếc khăn san Khôrôxxan tôi tặng
Chiếc thảm Siraz này xin cũng được tặng ngay.

Ông chủ đâu mang trà đặc ra đây.
Tôi với ông không thèm khách sáo
Về bản thân mình tôi xin đảm bảo
Nhưng về ông, tôi chẳng trách nhiệm gì.

Và cửa giả xin ông đừng để mắt
Bởi trong vườn đã có cái cửa xinh
Chẳng vô ích khi mắt đem lấp lánh
Vén cho tôi tấm mạng giấu lửa tình.


Nguồn: Xergei Exênhin, Thơ trữ tình, NXB Văn học, 1995
Ảnh đại diện

“Phàm những cuộc đời kỳ lạ” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Tạ Phương

Phàm những cuộc đời kỳ lạ
Đã được định đoạt từ xưa,
Nếu tôi không thành nhà thơ
Hẳn đã trở thành trộm cắp.

Tuy gầy guộc và nhỏ thấp
Vẫn cầm đầu lũ trẻ ranh,
Mỗi bận trở về nhà tranh
Mũi, tai thường bê bết máu.

Mẹ thoáng thấy tôi, sợ hãi
Còn tôi nói rít qua môi:
- Con va vào hòn đá đấy,
Chỉ sớm mai lành ngay thôi!

Giờ đây những trò nghịch cũ
Dường như đã tắt ngấm rồi,
Nhưng lời hỗn hào, hoang dã
Lại tràn đầy trang thơ tôi.

Cả đống những lời vàng ngọc
Tuôn ra trên giấy từng trang,
Phản ánh một thời quá vãng
Của thằng chọi con ngang tàng.

Như xưa, tôi vẫn can trường
Vẫn tự hào từng bước dấn,
Xưa người đấm tôi xưng mặt,
Nay hồn ngập máu chứa chan.

Và tôi không nói với mẹ,
Mà với bọn người gian manh:
- Chẳng sao, ta va vào đá,
Chỉ sớm mai thôi lại lành.


Nguồn: Những đỉnh cao thơ Nga. Tạ Phương dịch, NXB Văn học, Hà Nội, 2010
Ảnh đại diện

Đá ngu ngơ (Tạ Phương): Đề nghị nhỏ

Bài thơ hay.

Đề nghị bác hongha83 rà lại năm sáng tác bài thơ, vì không khớp với Nguồn dẫn. Có nhiều khả năng tập thơ "Hồn đá" in 2005. Nếu đúng vậy thì cả phần năm in "Hồn đá" dưới tiểu sử TG cũng cần chỉnh sửa.

Thêm nữa, phần Nguồn dẫn của tất cả các bài thơ của tập "Hồn đá" cũng cần chỉnh năm in "Hồn đá" là 2005.

Thanks.

Ảnh đại diện

Lời ru trên biển (Tạ Phương): Góp ý

TL có xem bản gốc bài thơ này trong cuốn "Tiếng vọng", thấy tiêu đề bài thơ là "Lời ru bên biển", chứ không phải "trên biển". Và nghĩ đúng là "bên biển" hợp lý hơn.

Trang trong tổng số 2 trang (14 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: