Trang trong tổng số 18 trang (171 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Vanachi ngày 03/10/2019 19:29
Đồng hoang bếp dứt khói,
Núi vắng chim đua lời.
Mỏm đá reo dòng biếc,
Nhành mây nảy nắng tươi.
Xa gần hoa đỏ ngất,
Cao thấp cây xanh ngời.
Rừng thẳm gà chó dạo
Nhà tiên hẳn tới nơi!
Gửi bởi Đông Hải Cù Sinh ngày 26/09/2019 09:52
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Admin
vào 26/09/2019 16:51
Quân Hán đã cướp đất;
Bốn mặt giọng Sở ca.
Đại vương ý khí tận;
Tiện thiếp sống chi mà?
Gửi bởi Đông Hải Cù Sinh ngày 26/09/2019 09:51
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Admin
vào 26/09/2019 16:50
Sức bạt núi chừ, khí trùm đời;
Thời bất lợi chừ, ngựa chẳng dời.
Ngựa chẳng dời chừ, biết làm sao?
Nàng Ngu, nàng Ngu, phải thế nào?
Gửi bởi Đông Hải Cù Sinh ngày 26/09/2019 09:48
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Admin
vào 26/09/2019 16:51
Gió lớn nổi chừ, mây bay giăng;
Gia uy khắp nước chừ, về cố hương;
Sao được dũng sĩ chừ, giữ bốn phương.
Gửi bởi Đông Hải Cù Sinh ngày 26/09/2019 09:41
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Admin
vào 26/09/2019 16:51
Tiết thu tháng Chín chừ, bốn phía mờ sương.
Trời cao nước khô chừ, cái nhạn bi thương.
Lính thú khổ thay chừ, ngày đêm bàng hoàng.
Mặc giáp cầm gươm chừ, xương trắng gò hoang.
Rời nhà mười năm chừ, mẹ cha xa cách;
Vợ con nào thấu chừ, lẻ loi cô phòng.
Dẫu có ruộng tốt chừ, ai người coi với?
Xóm giềng rượu cất chừ, ai người nếm cùng?
Tóc sương tựa cửa chừ, sông thu trông vợi;
Con thơ thương nhớ chừ, khóc đứt can trường.
Ngựa Hồ hí gió chừ, còn hay nhớ nước;
Người nơi đất khách chừ, há quên cố hương?
Một buổi giao binh chừ, giáo gươm chịu chết;
Thịt xương thành đất chừ, cầu khe cỏ vàng.
Hồn phách phiêu diêu chừ, chẳng nơi nương tựa.
Tráng chí tịch mịch chừ, phó trả hoang đường.
Dằng dặc đêm nay chừ, nghĩ suy tỉnh ngộ;
Sớm rời khỏi Sở chừ, khỏi chết tha phương.
Ta há ca suông chừ, trời cho người biết;
Người khá biết mệnh chừ, chớ cho là thường.
Hán vương có đức chừ, hàng binh chẳng giết;
Kêu xin muốn về chừ, tha cho tuỳ lòng.
Chớ giữ doanh không chừ, lương thảo đã tuyệt;
Nay mai bắt Vũ chừ, ngọc đá đều tan.
Điệu hát Sở chừ, tan lính Sở;
Ta khá thổi chừ, hiệp sáu luật.
Ta chẳng phải Tư chừ, xin ăn Đan Dương;
Ta chẳng phải Trâu chừ, ca Yên thất.
Tiếng tiên vi diệu chừ, thông cửu thiên;
Gió thu nổi chừ, ngày Sở mất.
Sở đã mất chừ, người về đâu?
Thời giờ chẳng đợi chừ, như chớp giật.
Ca chừ, ca chừ, ba trăm chữ;
Chữ chữ câu câu có ý tứ.
Khuyên ai chớ có lấy làm chơi;
Lọt tai ghi lòng cho thực nhớ!
Gửi bởi Vanachi ngày 26/09/2019 07:45
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Vanachi
vào 26/09/2019 09:31
Sứ tinh chiếu rọi bể đông;
Áo khăn triều hội thẳng dong dặm ngàn.
Tinh hoa nước lớn phượng hoàng;
Đô kỳ xuân sắc cánh nhàn vờn theo.
Nho thư cách bể khác đâu;
Xa hay thanh khí một bầu vẫn chung.
Chia tay có nhớ nhau cùng;
Lòng ta gửi áng trăng trong theo người.
Gửi bởi Đông Hải Cù Sinh ngày 25/09/2019 10:03
Bõ cuộc bình sinh khắp chốn tầm.
Cùng ngươi đất khách khúc ca ngâm.
Đoan Khê chẳng có danh thiên cổ;
Phiến đá làm sao đáng vạn kim.
Chẳng tỏ với đời màu loá mắt;
Thực ưng dạ lão nết kiên tâm.
Khắc minh: “Tháng chớm đông, Nhâm Tuất;
Vì nước đền ơn, đến Quế Lâm”
Gửi bởi Đông Hải Cù Sinh ngày 24/09/2019 08:30
Đua bay bướm nhỏ giỡn từng đôi;
Ai nấy tình xuân chẳng chịu ai.
Giúp chúng dọn tơ cùng đuổi nhện,
Sợ rằng cao hứng đụng lầm đây.
Gửi bởi Vanachi ngày 01/09/2019 22:02
Hổ chồm rồng giữ chẳng nhường nhau,
Cược đất giành trời ấy buổi nào.
Hào kiệt một thời xung trận cả
Sơn hà muôn thuở dựng thành cao.
Ruộng đồng xương máu tanh còn lợm,
Mây gió kinh hồn tới mãi sau.
“Trẻ nít nên danh” ai vậy nhỉ?
Ông cuồng muốn gọi luận bàn sao.
Gửi bởi Vanachi ngày 01/09/2019 21:59
Mưa tối gột dòng Ngân;
Tình thơ chợt nảy vần.
Dậu vừa vang tiếng dế;
Cỏ vẫn ánh lưng chuồn
Cơ rảnh, an đưa lại,
Tình xa, lạnh thổi dồn
Tiêu dao ai nói với;
Cứ đọc Nam Hoa mòn.
Trang trong tổng số 18 trang (171 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12] ... ›Trang sau »Trang cuối