Trang trong tổng số 4 trang (39 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Nguyễn Thúc Huyên ngày 21/02/2022 10:34
Tôi đã mất cả rồi
Súc mạnh và cuộc đời
Cùng bạn bè cười vui
Đến tận lòng tự trọng
Làm nên bản mệnh tôi.
Khi đã biết chân lý
Rằng đó là bạn tôi
Hiểu và cảm nhận được
Tôi lại thấy ghét cay.
Tuy nhiên đó lại là
Một điều gì vĩnh cửu
Khi vượt qua điều đó
Thì dưới trần gian này
Tất cả đều tăm tối.
Thượng đế người đã hỏi
Phải trả lời cho Người
Điều duy nhất trên đời
Làm tôi còn tồn tại
Là đôi khi phải khóc.
Gửi bởi Nguyễn Thúc Huyên ngày 19/02/2022 09:30
Trút khỏi thân cành chiếc lá rơi
Thương thay thân phận lá hao gầy
Em đi về đâu? Tôi nào biết
Chỉ có một điều tôi dám chắc
Giông bão đã bẻ gãy thân em
Kể từ đấy tôi đi miên man
Đẩy đưa theo ngọn gió bất an
Từ đìu hiu đến cơn bấc lạnh
Qua rừng sâu tới cánh đồng bằng
Từ núi cao xuống lũng nhỏ xinh
Đi cùng gió bên mình dẫn lối
Tới mọi nơi sự đời đi tới
Chẳng tiếc than cũng chẳng hãi hùng
Đến nơi nào có nhánh hoa hồng
Và nơi đâu có nhành nguyệt quế.
Gửi bởi Nguyễn Thúc Huyên ngày 19/02/2022 09:14
Thời gian đã trút bỏ tấm áo choàng
Là gió, là giá lạnh với mưa sa
Để khoác lên mình tấm áo thêu hoa
Bằng ánh mặt trời óng ả kiêu sa.
Duy chỉ còn bầy thú với chim muông
Cùng tiếng kêu khàn và tiếng hót vang
Thời gian đã trút bỏ tấm áo choàng
Là gió, là mưa sa cùng giá lạnh.
Mọi vật mọi nơi thay trang phục mới
Khoác lên mình những bộ cánh thật xinh
Giòng sông, con suối, mạch nước phun tràn
Từng giọt nước trong dát bạc dát vàng
Thời gian đã trút bỏ tấm áo choàng.
Gửi bởi Nguyễn Thúc Huyên ngày 09/02/2022 10:50
Dẫu là ngày chủ nhật
Hay là ngày thứ hai
Giữa trưa hay sớm mai
Nửa đêm hay chiều muộn
Địa ngục hay thiên đường
Giống như những người tình
Đến với người mình yêu
Đó là điều anh nói
Mới đây thôi với em
Chúng mình cùng lặng im
Đã là ngày hôm qua
Hay mai này đi nữa
Anh chỉ còn mình em
Cùng trên một con đường
Anh đặt trái tim em
Giữa đôi bàn tay em
Cả hai đều run rẩy
Tất cả những điều ấy
Là giây phút ân tình
Chúng mình cùng lặng im
Tính anh sẽ đến mà
Bầu trời chùm lên ta
Như một tấm dạ mềm
Anh choàng tay lên em
Yêu em anh rung động
Cũng như em mong muốn
Cho thời khắc dài thêm
Chúng mình cùng lặng im
Gửi bởi Nguyễn Thúc Huyên ngày 16/01/2022 16:02
Sinh ra cùng với mùa xuân
Lại cùng chết với cành hồng đẹp tươi
Trên làn gió nhẹ đìu hiu
Bơi trong cảnh sắc bầu trời tinh khôi
Đung đưa giữa cánh hoa cười
Mới vừa hé nở say sưa hương nồng
Giữa vầng ánh sáng không trung
Trẻ trung rung lắc phấn tung cánh mềm
Bay như hơi gió nhẹ êm
Vào nơi vĩnh cửu không gian vòm trời
Định mệnh chào đón, bướm ơi!
Như lòng khao khát, không nơi đậu nào
Bỏ qua, chẳng thoả mãn sao
Bầu trời tìm lại, nơi nào tìm vui!
Gửi bởi Nguyễn Thúc Huyên ngày 16/01/2022 15:38
Vĩ cầm não nuột tiếng Thu
Chạnh lòng đăm đắm trầm u lẻ buồn
Báo giờ uất nghẹn hồi chuông
Nhớ ngày xưa cũ mắt vương lệ sầu
Đi theo ngọn gió phũ phàng
Mang tôi - một chiếc lá vàng - nơi nơi.
Gửi bởi Nguyễn Thúc Huyên ngày 15/01/2022 11:25
Thấy rồi, ảo ảnh không trung
Đủ rồi, nhốn nháo chật đông phố phường
Cả chiều, cả nắng, không ngừng
Biết rồi, bản án đời cùng với ta
Ảo ảnh, nhốn nháo, ôi là!
Tiếng lòng trìu nến gọi ta đi rồi.
Gửi bởi Nguyễn Thúc Huyên ngày 15/01/2022 09:03
Mắt xanh hay mắt đen
Đều đẹp đều đáng mến
Biết bao nhiêu đôi mắt
Đã nhìn thấy rạng đông
Dù ngủ dưới mồ sâu
Mặt trời vẫn trên đầu.
Đêm dịu hơn ban ngày
Chào mừng bao đôi mắt
Sao trời không hề tắt
Nhưng mắt vẫn tối sầm.
Ôi! Chúng không thể nhìn
Không, không, không phải vậy
Chúng quay về nơi khác
Hướng về phía vô hình.
Như thiên thần chơi vơi
Chúng ta không lìa đời
Mà trú ngụ trên trời
Đôi tròng mắt già rồi
Nhưng phải đâu chúng chết.
Mắt xanh hay mắt đen
Đều đẹp đều đáng mến
Nhìn bao la bình minh
Phía cận kề phần mộ
Mắt khép nhìn chẳng mờ.
Gửi bởi Nguyễn Thúc Huyên ngày 15/01/2022 08:38
Trong mơ tôi nghe thấy
Người nông dân nói rằng:
“Hãy cày bừa, gieo hạt
Làm lấy bánh mà ăn
Tôi không nuôi anh nữa”
Người thợ may lại nói:
“Hãy tự tay may mặc”
Anh thợ xây lại rằng:
“Cái bay đây, cầm chắc!”
Một mình tôi bơ vơ
Như không là người nữa
Bị nguyền rủa bỏ rơi
Ngắc ngoải và lê bước
Khi tôi cầu trời đất
Rủ lòng thương cuối cùng
Tôi thấy đứng bên đường
Bầy mãnh sư chắn lối
Mở mắt tôi hoài nghi
Bình minh kia có phải?
Bạn đồng hành mạnh mẽ
Huýt gió trên bậc thang
Vừa làm vừa hát vang
Cánh đồng đã gieo hạt.
Tôi thấy hạnh phúc rồi
Ta sống ở trên đời
Sao không biết tự hào?
Đời ngườì trôi qua mau
Và kể từ ngày ấy
Tất cả tôi đều yêu.
Gửi bởi Nguyễn Thúc Huyên ngày 14/01/2022 12:15
Đừng đứng khóc tôi cạnh nấm mồ
Tôi không yên nghỉ ở đó đâu
Tôi đang trên ngàn mây lộng gió
Lẩn vào bông tuyết nhẹ nhàng rơi
Hoà làn mưa nhỏ phất phơ bay
Trên cánh đồng lúa chín vàng tươi
Êm dềm lặng lẽ sớm mai này
Tôi đang cùng chim bay chung bầy
Giữa bàu trời nghiêng nghiêng chao lượn
Là ngàn ánh sao đêm toả sáng
Là muôn hoa rạng rỡ sắc hương
Là căn phòng êm ả bình yên
Cùng bầy chim vui hót véo von
Trong nỗi niềm dịu ngọt yêu thương
Tôi chết đâu sao người đứng mãi
Mắt lệ nhoà bên nấm mồ tôi
Tôi không yên nghỉ ở đó đâu.
Trang trong tổng số 4 trang (39 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] ›Trang sau »Trang cuối