Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!

Có những nỗi buồn, đi theo ta từng ngày
Ướt nhèm hoen mắt
Nửa buồn lòng, một nửa buồn ngủ
Thế sao, đêm nào lòng cũng thức thao
Chẳng may, đau đau, đau trong lòng nhiều chút
Có ai ở đây cùng ta, người bên người
Nắm đôi tay, cùng chung ánh mắt
Hướng trăng kia, ta đi lên theo nhịp ánh mắt
Nhắm hàng mi, rứt đôi tay
Ta xa rời nhau
Khi màn đêm buông xong
Ta cũng chẳng còn câu chuyện để nói với người kia
Trả ta về bên ánh trăng cô quạnh
Trăng kia toả tia lánh, hoá đá ta bằng ánh mắt lạnh băng
Chối từ của trăng, một mạch đẩy ta xuống vực sâu
Đau khổ thế này, trăng theo màn đêm

Đi
Đi
Đi theo màn đêm

Nắng ban mai
Giấu trăng tan, đổ cơn mưa
Ngày ta đau đớn nhất cõi lòng, trời cũng đổ cơn mưa
Nhưng mưa lạnh thấu
Mưa đến tối chiều
Một đêm nữa ta lặng câm
Trong đêm khuya sợ hãi
Vô vọng, mình ta cùng màn đêm đọ ánh mắt
Không cửa sổ, không tầm nhìn
Mọi thứ xung quanh đang dần cơn mưa bao bọc
Ta ướt nhem không chỉ ánh mắt
Ta ướt cả rồi, linh hồn ta còn khô
Đến cằn cỗi, thiếu sự sống
Cuộc đời ngắn, sáng hay ngày, tối hay khuya
Ta không màng
Cuộc sống ngắn
Mọi thứ tồi tàn, ta tồi tàn

Khi cơn mưa dứt
...
...T
...a
Theo màn đêm biến mất
Người này không thể tồn tại
Mục rữa tâm hồn, chê bai thân xác
Thật chán ghét cái nơi hoang tàn
Mảnh hồn ta
Giữ một ít cho trần gian
Theo vấn vương người ta yêu
Theo mãi không rời
Oán nàng ta, sao không thể yêu ta
Ta hiểu rồi, ta không yêu ta
Nàng ta cũng như ta
Mảnh hồn ta
Theo ta đi khỏi trần gian
Trả lại nơi đây sự sống êm đềm.

Sáng tác cá nhân.
Thời gian: 17/06/2023.