Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 24/02/2025 23:54, số lượt xem: 195

Ta sinh ra giữa nhân gian hỗn loạn,
giữa những yêu thương dễ vỡ hơn thuỷ tinh,
giữa những trái tim biết đập nhưng chẳng biết rung động.
Nhưng ta yêu.

Yêu như con sóng lao vào bờ đá,
yêu như ngọn lửa cháy hết mình trong bão giông,
yêu dù biết ngày mai có thể là ly biệt.
Vì yêu là lẽ sống,
là ánh sáng cuối cùng trong đêm tối mịt mù.

Có ai sống mà chưa từng yêu?
Có ai yêu mà chưa từng đau?
Có ai đau mà chưa từng hối tiếc?
Nhưng ta chưa bao giờ hối tiếc vì đã yêu.

Ta yêu không vì đáp đền hay mong chờ điều gì,
yêu không vì những lời hứa hẹn xa xôi,
yêu ngay cả khi biết mình sẽ mất.
Yêu là dâng hiến,
là hy sinh,
là điên cuồng,
là khắc khoải nhớ mong.

Có những nỗi đau không ai thấu hiểu,
có những vết thương không thể thành sẹo,
chỉ còn tình yêu ở lại,
dù có thể đã hoá thành tro.

Và nếu có một ngày ta ngã xuống,
đừng tiếc thương, cũng đừng nhỏ lệ,
hãy biết rằng ta đã sống vì yêu,
và chết… cũng vì yêu.