Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 25/02/2025 00:05, số lượt xem: 111

Ta sinh ra giữa đời nghiệt ngã,
giữa những con đường chưa rõ lối đi,
giữa những bão giông chẳng hẹn ngày dừng lại.

Nhưng ta có thơ.
Thơ là máu, là tim, là hơi thở,
là những ngày nhọc nhằn trôi qua trên trang giấy,
là đêm trắng với ngọn đèn cạn dầu,
viết về nỗi đau, viết về con người,
viết về một thế gian không ai hiểu nổi.

Ta sống yêu thơ như một định mệnh,
như người lữ hành tìm bóng nước giữa hoang mạc,
như kẻ si tình chẳng thể nguôi ngoai.
Thơ là tri kỷ.
Là nước mắt.
Là nụ cười.

Có ai hiểu nỗi lòng của kẻ viết,
khi từng con chữ vắt ra từ linh hồn,
khi những câu thơ tựa như dao cắt,
rạch vào tim, đau tận cõi vô hình.

Ta viết cho người,
viết cho đời,
viết cho những điều sẽ mãi lãng quên theo năm tháng.
Nhưng có ai nhớ chăng?
Có ai còn giữ những lời ta đã trải?

Ta sẽ chết…
Có thể một ngày không ai hay biết,
giữa cuộc đời vẫn ồn ã những bon chen.
Nhưng ta sẽ chết vì thơ,
chết trên trang giấy nhuốm mực và nước mắt,
chết trong những câu từ mang linh hồn ta gửi lại thế gian.

Và thơ…
vẫn sống…