Có một thời, ta ngồi bên ô cửa
Nhìn khoảng trời xanh thẳm phía xa xa
Ước mơ mình sẽ bay đi như gió
Chẳng ngại ngần, chẳng vướng bận điều chi.
Có một thời, bảng đen và phấn trắng
Là giấc mơ, là trang sách cuộc đời
Những con chữ, những lời thầy nhắn nhủ
Khắc trong lòng, ta nhớ mãi không nguôi.
Có một thời, sân trường rợp bóng lá
Những trưa hè, tiếng trống giục tan ca
Ta chạy vội giữa hàng cây phượng đỏ
Mà ngỡ mình chưa lớn chút nào đâu.
Có một thời, tiếng cười vang cửa lớp
Những trò đùa, những ánh mắt ngây thơ
Lời hờn giận cũng mong manh như gió
Chợt đến rồi, lại tan biến trong mơ.
Có một thời, tà áo ai tung gió
Chút bồi hồi khi ánh mắt chạm nhau
Câu chưa nói đã thành trang kỷ niệm
Gói trong lòng, một thoáng nhớ hanh hao.
Rồi năm tháng xô ta vào giông bão
Những con đường đâu chỉ có nắng trong
Chợt ngoái lại, thèm nghe câu thầy giảng
Thèm một lần, trở lại tuổi học trò.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.