Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 16/07/2025 09:57, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 19/09/2025 23:24, số lượt xem: 334

Em hỏi nhỏ:
“Anh có yêu mùa thu Hà Nội?”
Anh khẽ cười:
“Anh có yêu… và yêu nhiều lắm đấy em!”
Em nghiêng đầu, ánh mắt vẫn dịu êm:
“Vì điều gì… mà anh yêu đến vậy?”

Anh trả lời:
“Vì hoa sữa về trên từng con phố nhỏ,
Mùi thơm nồng len lỏi giữa mùa đêm.
Vì gió nhẹ ru hàng cây xao xác,
Lá rơi vàng… như những bước chân em.”

“Anh còn yêu màu trời trong vắt ấy,
Những sớm mai se lạnh đến dịu dàng,
Tiếng rao cốm trên đường nghe rất khẽ,
Mà tim anh như thắt lại từng mang…”

Rồi anh nói, bàn tay khẽ nắm tay:
“Nhưng hơn cả thu Hà Nội – là em đấy,
Vì thu này, em đến – như làn gió ấy,
Mang dịu êm vào quãng trống đời anh.”

Em cúi đầu, như sợ trái tim rung
Giọng thì thầm, môi cười không dám rõ:
“Có phải mùa thu làm ta thay đổi nhỏ?
Hay bởi vì… ta đã biết yêu nhau?”

Anh khẽ nói, mắt nhìn em rất lâu:
“Thu chỉ là cái cớ… để anh chờ em tới,
Nếu không có em, thì mùa kia trống rỗng,
Dẫu hoa sữa đầy trời… cũng hoá nhạt tan đi.”

Em không nói, chỉ lặng im như thế
Lá thu rơi... vừa đủ chạm bàn tay
Giống như anh – đến bên em rất nhẹ
Mà ấm lòng... cho đến tận chiều nay.

Em lại hỏi:
“Nếu một mai thu không còn nữa,
Anh có còn yêu em như bây giờ?”
Anh lặng im, rồi ánh mắt dâng thơ:
“Không có thu… thì tim anh vẫn nhớ.
Vì em đến đâu chỉ vì mùa gió,
Mà bởi vì em là chính em thôi…”

“Thu chỉ là một khoảnh khắc xa xôi,
Nhưng tình anh là con đường không hết.
Dẫu phố xưa có mòn đi dấu vết,
Anh vẫn là người đứng đó đợi em.”

Em cười khẽ, đôi mắt ướt êm đềm:
“Em sợ lắm, sợ một ngày anh mỏi,
Sợ mùa đi… mà lòng ta không gọi,
Chỉ còn em với khoảng lặng không tên.”

Anh ôm em, như ôm cả trời đêm
Và thì thầm như sợ điều gì vỡ:
“Nếu một ngày Hà Nội không còn nở
Hoa sữa thơm… thì anh vẫn còn đây.”

“Anh vẫn sẽ nắm tay em mỗi ngày,
Dẫu tháng năm có phai mờ tất cả.
Tình yêu anh – không cần mùa làm lạ,
Chỉ cần em, là đủ bốn mùa xanh…”

Em lại nép vào vai anh thật nhanh
Ngoài phố vắng, lá vàng rơi nhè nhẹ
Gió thu qua – mà lòng em nghe khẽ:
“Thu là em – là duy nhất, là đầu tiên…”

Mùa đông tới – không báo gì cho em
Chỉ một sớm, hoa sữa không còn nữa
Chỉ gió bấc thổi qua hàng cây trụi lá
Và phố quen cũng xám lạnh vô tình.

Em ngồi đó, bên khung cửa lặng thinh
Tay cầm lá, vàng hanh từ thu cũ
Chợt tự hỏi:
“Giờ này anh có nhớ
Thu năm nào, có em… và có anh?”

Anh không nói gì – như bao lần lặng thinh
Chỉ viết vội một dòng trên bì thư cũ:
“Dù mùa không còn mang tên thu Hà Nội
Nhưng trong anh – em mãi là mùa xanh…”

Thế là đủ – dù lòng còn chênh vênh
Dù năm tháng chẳng giữ nguyên điều đã hứa
Dù có thể, có một ngày ta xa nữa
Thì tình yêu này… vẫn chẳng đổi thay.

Em sẽ giữ một chiếc lá nơi tay
Như giữ lại mùa xưa – không cần gọi
Bởi em biết, trong tim người không nói
Thu vẫn còn – khi anh vẫn nhớ em.