Thơ thành viên » Đào Thắng- Tân Hương » Trang thơ thành viên
Em đến tựa hương hoa đầu hạ,
Rất mong manh… mà rực rỡ vô cùng.
Anh say quá giữa mùi hương kẻ lạ,
Tim đập hoang như nắng vỡ sau lưng.
Anh thương em bằng phần tim trẻ dại,
Như khát khao với lấy một vầng trăng.
Thế giới nhỏ chỉ còn em tồn tại,
Cả đất trời thu lại một… “em” ngang.
Nhưng số phận — trời ơi, sao chật chội!
Bước đến gần… là mất hút trong mây.
Anh càng níu, tình càng thêm tê dại,
Càng yêu sâu… càng rớt khỏi bàn tay.
Ngày em bước, nắng chiều nghiêng ứa lệ,
Màu hoàng hôn đau nhói cả nhân gian.
Anh đứng ngóng, trái tim như tro tắt,
Nghe đời mình rụng xuống những âm vang.
Giá níu được chút gì trong hơi thở,
Giữ bàn tay đang trốn chạy khỏi đời anh…
Nhưng bất lực – như người thua trước gió,
Tình thuần khiết vỡ vụn giữa mong manh.
Anh vẫn nhớ em như điều tuyệt mệnh,
Một mảnh trời rơi xuống… chẳng bao giờ lên.
Dẫu đau đớn vẫn xin đành cảm tạ:
Đã yêu em – và đã mất… em.
Tân Hương, ngày 30/11/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.