HIỂU VÀ THƯƠNG
Thơ - Trường Phi Bảo
Đôi khi...
cũng phải định thiền
Để cho quên hết
đảo điên sự đời
Đôi khi...
tập thấu hiểu người
Để lòng rộng mở
đón mời nhân tâm
Đôi khi...
rút ruột kiếp tằm
Để ta dệt tấm áo lam thanh bần
Đôi khi...
giản dị thật gần
Sống quen đạm bạc
trong ngần yêu thương
Đôi khi...
đời vốn vô thường
Nên đừng giận dỗi
hay hờn chi ai
Đôi khi...
cái lẽ đúng sai
Là điều nuối tiếc
là hoài đa mang
Đôi khi..
đem bán hết vàng
Để mua những thứ không vàng
...cũng hay
Tình người ăm ắp đong đầy,
Hiểu và thương mãi xanh cây tốt đời.
28/03/2026
----------------------------------------------------------
Thơ - Xuan Hong
Đôi khi tâm an lạc rồi
Ta quên đi hết những lời thị phi
Tránh xa hai tiếng sân si
Ta về bên cõi từ bi nhẹ lòng.
----------------------------------------------------------
ĐỜI VÀ ĐẠO
Thơ - Trường Phi Bảo
Đôi khi tự tại thong dong,
Đời vô sắc nhiễm, bụi lòng quét đi.
Quét cho sạch những sân si,
Tham tình, luyến cảnh... bay đi... nhiễu phiền.
Mình về vui với thiên nhiên,
Non xanh, nước biếc, đẹp miền cỏ hoa.
Đôi khi học cách dung hoà,
Giữa đời và đạo chẳng xa cách nhiều.
28/03/2026
---------------------------------------------------------------
Thơ - Xuan Hong
Cuộc đời sống có bao nhiêu
Sao ta cứ bận bao điều rối ren
Vứt đi những thứ bon chen
Ta ngồi thiền định bên đèn liên hoa.
---------------------------------------------------------------
NIỀM TIN CHÁNH PHÁP
Thơ - Trường Phi Bảo
Thân còn trong cõi ta bà,
Thì lòng vướng víu bao la nỗi đời.
Mượn đài sen toạ thiền thôi,
Sắc không thị sắc, tâm rồi sáng trong.
Quên đi hỷ nộ hoen lòng,
Bỏ qua ái ố sẽ không đeo sầu.
Nhiếp tâm niệm Phật tròn câu,
Đời vui an lạc nhiệm mầu chánh tin.
28/03/2026
---------------------------------------------------------------
MỘT CHÚT BÌNH YÊN.
Thơ - Đặng Văn Thuận
Đôi khi dừng bước bên đời,
Gom về một thoáng thảnh thơi cho lòng,
Gió thôi lay những chờ mong,
Mưa thôi ướt những tơ lòng đa mang.
Đôi khi buông nhẹ muộn màng,
Nghe trong tĩnh lặng dịu dàng yêu thương,
Hiểu người đâu bởi lời tường,
Chỉ là giữ trọn vấn vương chân thành.
Đôi khi quên hết mong manh,
Đúng sai gửi gió trôi nhanh cuối trời,
Một câu rất khẽ… mỉm cười,
Cũng làm ấm lại một đời long đong.
Đôi khi thôi hết chờ mong,
Bình yên ở lại giữa lòng rất êm,
Không còn níu gió tìm đêm,
Chỉ còn một thoáng dịu mềm… mà thôi..!
Tôi là con bé dở hơi
Mẹ sinh tôi chẳng chọn nơi, chọn thời
Khi tôi mở mắt chào đời
Quê mùa lọt giữa đất người thành đô