NỖI NIỀM THÁNG 4
Thơ - Trường Phi Bảo
Tháng tư về
buổi đầu ngày... thật vội,
Một dòng tin...
ai... vừa nhắn sáng nay.
Anh tình cũ...
mong tình xưa nối lại,
Có nên không...?
sao bối rối... lòng này!
Hoa cúc trắng...
trước hiên nhà... còn đấy,
Lúc vào thương....
anh... khen em đủ điều.
Em tinh khiết...
như màu bông cúc ấy,
Nên anh trồng...
bằng tất cả niềm yêu.
Tháng tư ơi,
sao mà thích ghẹo trêu,
Mình muốn tin...
nhưng mà thôi... không ngốc.
Đâu chỉ có
một lần ta bật khóc,
Trong cuộc tình....
có vô số lần đau.
Khi người ta
đã không còn yêu nhau,
Thì hạnh phúc...
chỉ là... lời nói dối.
Em đã tin
tháng tư điều anh nói,
Sẽ chở che...
và yêu mãi một đời.
Hoa cúc còn,
nhưng tình quá chơi vơi.
Biết bao lâu
mới được tin người gửi.
Em xoá cả...
dòng tên, số điện thoại,
Từ lúc mình...
đường hai ngả... chia xa.
Tháng tư về
mang cơn gió ghé qua,
Chạm vào tim
những nhạt nhoà dĩ vãng.
Em độc thân lâu rồi,
quên lãng mạn
Nên không tin
sự hối lỗi muộn màng.
01/04/2026
-----------------------------------------
THÁNG TƯ HOÀI NIỆM.
Thơ - Đặng Văn Thuận
Tháng tư mỏng… như làn sương rất nhẹ,
Anh chạm vào… nghe lạnh cả hư vô.
Một dòng tin… trôi qua miền lặng lẽ,
Mà tim mình… dậy sóng tự bao giờ.
Anh trở gió… giữa một chiều không nắng,
Gọi tên em… như gọi một giấc mơ.
Quá khứ cũ… mong manh như khói trắng,
Vừa đưa tay… đã tan vỡ bất ngờ.
Em vẫn đó… trong miền xa ký ức,
Như cánh hoa… không chạm vẫn hương đầy.
Anh đi lạc… giữa trăm nghìn thực tại,
Mỗi bước buồn… đều lạc phía em đây.
Hoa cúc trắng… vẫn vô tư trước ngõ,
Như tình anh… ngây dại một lần đầu.
Nhưng năm tháng… đã âm thầm thay gió,
Thổi hai người… về hai phía thương đau.
Anh không dám… xin thêm lần gặp lại,
Chỉ mong em… bình yên giữa nhân gian.
Nếu có lúc… tháng tư về khẽ chạm,
Xin nhớ rằng… anh đã thật dịu dàng.
Và nếu lỡ… trong một chiều rất vắng,
Em gọi thầm… một tên cũ xa xôi…
Thì có thể… nơi cuối trời im lặng,
Anh vẫn còn… đứng đợi… giữa chơi vơi.
-----------------------------------------------------------------
GỞI ANH THÁNG TƯ
Thơ - Trường Phi Bảo
Tháng tư vội mang dòng tin anh tới
Em lặng người... chẳng nhớ nổi là ai?
Số lạ đấy? không dòng tên lưu lại?
Nhưng câu yêu sến súa...? chắc chỉ người...!
Em lục tìm trong từng mảnh vỡ rơi,
Của một miền gọi nhau là ký ức.
Hình bóng ấy... mối tình đầu... rạo rực,
Đã phai hương theo tâm thức nhạt mờ.
Mùa thương cũ... không còn đọng trong mơ
Sao hoa cúc trước hiên... vô tư nở?
Dẫu gió mưa, hay nắng đều rực rở,
Trắng tinh khôi và đẹp đến dại khờ.
Hoa cúc tươi, mà lòng héo bơ vơ
Vì sao thế? Hai ta đều hiểu rõ!
Khi một người... hết yêu... một người đó
Mọi đổi thay đều đủ để cạn tình.
Tháng tư về, khẻ chạm bờ vai mình,
Ta run rẫy trước lạnh lùng quá khứ.
Thời gian trôi... thôi không thèm níu giữ,
Những tổn thương, mất mát, những tủi buồn....
Nên tháng tư... toàn bao lời nói suôn,
Em không tin tình yêu trong anh nữa
Em sẽ không vì ai mà thắp lửa
Ấm hồn người, để lạnh mấy mùa xưa.
01/04/2026
Tôi là con bé dở hơi
Mẹ sinh tôi chẳng chọn nơi, chọn thời
Khi tôi mở mắt chào đời
Quê mùa lọt giữa đất người thành đô