16691
GHỀNH RÁNG VÀ SÓNG DỮ – LỄ HIẾN TẾ TÌNH YÊU
Phạm Bá Chiểu
Sóng trỗi dậy nụ tình yêu mãnh liệt
Xé toạc trời quất thẳng xuống mặt ghềnh
Bọt tung trắng như ngàn linh hồn vỡ
Thành cầu vồng vẽ giữa nắng bình minh
Ghềnh Ráng rướn ngực trần ra đón sóng
Đá run lên cực lạc giữa cuồng phong
Tình ghềnh, sóng giữa đất trời hoang dã
Yêu nhau gầm như sập cả bầu không
Em là ghềnh – ngực đá trần hiến tế
Anh là sóng – dâng trọn lực thiên thần
Ta viết tiếp cuộc tình vào truyền thuyết
Bằng vần thơ… máu chảy ngược về trăng!
Vũ trụ nổ cho tình yêu nảy lộc
Lửa mặt trời bắt cháy cả biển khơi
Thiên thạch vỡ thành chuông vang hiến tế
Yêu đến cùng… ta bất tử muôn đời!
16692
NGÔI TRƯỜNG PHÍA BIỂN, GIẤC MƠ PHÍA TRỜI
Phạm Bá Chiểu
Lưng tựa núi, mặt nhìn ra biển cả
Đại học Quy Nhơn – thế rồng quỳ, phượng bay
Rồng hạ bút, phượng hoàng nâng trang vở
Chốn địa linh, trò giỏi bởi thầy hay
Lời thầy giảng, biển đệm đàn êm ái
Gió Vũng Chùa nâng trang sách thành thơ
Lưng ong ai uốn cong ánh mắt thẳng
Có ánh lườm rách cả giấc anh mơ
Trường chỉ dạy yêu non sông đất nước
Mà tim ta giỏi cả môn yêu nhau
Nhưng dễ hiểu – hai mặt cùng trang giấy
Trang giấy nào chỉ một mặt nên đâu?
Em đã đẹp, lại ngồi bàn phía trước
Tóc nghiêng vai làm lệch cả phương trình
Giáo án rớt một câu anh chưa hiểu:
“Làm sao đây giải nghĩa được chữ tình?”
Một nơi chốn – xa rồi ta mới biết
Mình đã từng sống tuổi mộng thần tiên
Từ nơi ấy – rồng bay qua ngọn bút
Phượng tung lời, tình hoá cánh bay lên!
Mai thuyền lớn, ta tung hoành biển rộng
Lòng vẫn mong được bé lại ngày xưa
Ngồi trên ghế giảng đường nghe khe khẽ
Tiếng tim mình hát lại thuở yêu mơ…
16693
TRÁI ĐẤT NGHIÊNG VÌ ĐÀ LẠT CÓ EM
Phạm Bá Chiểu
Đà Lạt em, viết cổ tích giữa đời thường
Vẻ đẹp ẩn chỉ tim mới khám phá
Bản đồ cổ đưa ta đi muôn ngả
Mà ngả nào cũng hướng tới yêu thương
Đà Lạt em, phố nở giữa ngàn sương
Sương quấn quýt như làn môi em gái
Nụ hôn lạnh khuấy thơ tình lửa cháy
Tim hoá hè khi lạc giữa môi đông
Đà Lạt em, phố nở giữa ngàn thông
Thông ngâm mãi thơ tình không khổ cuối
Thông thì thầm lời yêu chưa vội nói
Thông hoá tim ngân nhịp lứa đôi hoà
Đà Lạt em, phố nở giữa ngàn hoa
Hoa nghiêng cánh giấu ánh nhìn xoè lửa
Hoa và em tôn nhau xinh hơn nữa
Dẫn lối anh lên, quên lối anh về
Đà Lạt em, thành phố nở Paris
Nhà thờ cổ chuông tình vang ký ức
Nhấp vang ấm, thác thơ tình oà ắp
Gái Việt xinh trong trang phục phương Tây
Giấu trái tim trong Đà Lạt mê say
Để ai yêu… cũng ghé tìm anh cả
Nhưng chỉ em, gió thông reo mật mã:
Trái đất nghiêng… vì Đà Lạt có em!
16694
HỐ ĐEN TRÁI TIM ANH
Phạm Bá Chiểu
Em bước đến – không gian liền gãy sóng
Thời gian tan trong ánh mắt diệu huyền
Vũ trụ vốn định hình bỗng đảo lộn
Chỉ vì em – hố đen thẳm lặng im.
Trọng lực xưa gìn giữ bao trật tự
Gặp môi em tan biến tự bao giờ
Định luật Newton bỗng thành vô nghĩa
Nơi nụ hôn, anh mãi mãi ngẩn ngơ.
Thuyết tương đối – ánh sáng tìm lối thoát
Gặp em rồi, ngoảnh lại hoá cuồng si
Tình yêu ấy chẳng cần ai chứng nghiệm
Chỉ cần em – định nghĩa của diệu kỳ.
Vẻ đẹp em – siêu tân tinh rực cháy
Hút hồn anh vào khoảng lặng vô biên
Trái tim này, nguyện là vì sao ấy
Mãi xoay quanh hố đen chẳng hề quên.
16695
ĐỊNH LUẬT BẢO TOÀN YÊU THƯƠNG
Phạm Bá Chiểu
Năng lượng vũ trụ – chẳng hề hao tổn
Chỉ chuyển dời, chẳng thể tự sinh ra
Tình yêu em – dòng suối mãi chan hoà
Chảy trong tim – thành vầng dương rực cháy.
Như ánh sáng – truyền đi không ngưng nghỉ
Sưởi hành tinh, chẳng vơi cạn bao giờ
Tình yêu anh – lan khắp nẻo hồn thơ
Em đón lấy – hoá ngàn sao lấp lánh.
Định luật xưa ràng buộc bao vật chất
Gặp tình yêu – vụn vỡ dưới môi mềm
Năng lượng tim vượt mọi điều quy ước
Chỉ cần em – là vĩnh cửu… không tên.
Năng lượng vũ trụ – tuần hoàn bất tận
Tình yêu ta – định luật của muôn đời
Em là khởi đầu, là đích đến tuyệt vời
Nơi bảo toàn nhịp tim không ngừng hát.
16696
TÙ CHUNG THÂN TRONG THUNG LŨNG TÌNH YÊU
Phạm Bá Chiểu
Có nơi đâu trên trái đất xinh tươi
Thung lũng mang tên thần sản sinh nhân loại?
Nơi ánh mắt hoá tên thần Tình Ái
Tim trúng tên, trái đất chỉnh vòng quay
Hồ Đa Thiện – gương chín hồng trời mây
Em soi đến, hồ tim anh dậy sóng
Thông ngân gió, dàn đồng ca sôi động
Câu hát nào cũng hoá khúc tình ca
Ở nơi đây, đã cây là nở hoa
Như ai đến, tim nở hoa tình ái
Ai ra đi mà hồn không ở lại?
Ai đến rồi mà tim chẳng vấn vương?
Cầu Tình Yêu nối đôi bờ tim thương
Đồi Mộng Mơ nhúng hồn trong lửa ước
Mê Cung Tình Yêu ngoắt nghéo mà thẳng tắp
Lạc muôn đường nhưng tìm được tình nhau
Thung lũng ấy, tâm trái đất quay mau
Mắt em chạm, vũ trụ đồng thanh hát
Em tung áo, thơ tình anh bị bắt
Tù chung thân trong Thung Lũng Tình Yêu
16697
HỒ XUÂN HƯƠNG - SÓNG LỆCH TIM NGƯỜI
Phạm Bá Chiểu
Nếu trái đất là bài thơ lộng lẫy
Đà Lạt đây chính là khổ đầu tiên
Hồ Xuân Hương – trang thơ tình kiều diễm
Sóng mặt hồ – thi tứ hoá thành em
Nếu trái đất có vô vàn đôi mắt
Hồ Xuân Hương – mắt đẹp biết gây mê
Biết lúng liếng lẳng ánh nhìn tình tứ
Biết dìm anh vào sóng mắt mê ly
Nếu trái đất - dàn đồng ca tình ái
Đà Lạt đây là một khúc cao trào
Hồ Xuân Hương góp một dàn ca sĩ:
Gió hát, sóng ca, chim hót, hoa chào…
Nếu trái đất - một phòng tranh tuyệt đẹp
Đà Lạt đây một kiệt tác dâng đời
Hồ Xuân Hương - bức tranh thêu huyền ảo:
Trời, mây, trăng, sương, hoa, nắng, chim, đồi…
Nếu trái đất có trục nghiêng vì nhớ
Hồ Xuân Hương là lý do đầu tiên
Nơi em đến – trọng trường anh lệch hẳn
Lệch tim mình… lệch cả quỹ đạo riêng!
16698
THIẾU EM- VŨ TRỤ LỆCH TRỤC, THỜI GIAN SAI SỐ
Phạm Bá Chiểu
Nếu hành tinh thiếu mình em yêu dấu
Khiến thiên hà lệch cả quỹ đạo quay
Trái Đất nghiêng thêm trục buồn cô lẻ
Mặt trời không đủ sức kéo ngày mai
Nếu thiếu em – định luật giãn vũ trụ
Cũng co ro như nhịp thở u hoài
Không còn giãn, cả không gian ngưng đọng
Thời gian trôi… mà chẳng đến tương lai
Nếu thiếu em – lực hấp dẫn tan biến
Mọi thiên thể bung vỡ khỏi nhau rồi
Tinh vân chết vì mất em trung điểm
Như lòng anh – rạn vỡ bởi đơn côi
Nếu thiếu em – photon quên ánh sáng
Sóng điện từ rối loạn giữa không trung
Cầu vồng tắt khi màu chưa kịp hiện
Mắt anh mù – hoá thạch nỗi nhớ mong
Nếu thiếu em – Big Bang không thể nổ
Vũ trụ này không hình, chẳng có tên
Bởi chính em là nguyên nhân vụ nổ
Thắp bùng yêu – sáng tạo cả nhân gian!
16699
HÃY TUNG CÁNH
Phạm Bá Chiểu
Nếu không tung cánh 1 lần
Bạn sao biết được xa gần thể bay?
16700
ĐÀN ÔNG LO XA
Phạm Bá Chiểu
Vợ nhiều là biết lo xa
Vợ này có đuổi, sang nhà vợ kia
16701
NHỚ LÀNG XƯA
Phạm Bá Chiểu
Làng xưa luỹ, luỹ tre xanh
Nay bê tông khối ta đành… nhớ xưa!
16702
EM VÀ THƠ
Phạm Bá Chiểu
Em và thơ khác nhau gì?
Thơ là để thích, em thì để yêu
16703
ANH VÀ EM
Phạm Bá Chiểu
Anh và em khác nhau gì?
Em thì phải đẹp, anh thì phải yêu
16704
TÌNH YÊU TA – BỆNH KHÔNG CẦN CHỮA
Phạm Bá Chiểu
Tình yêu ta – bệnh không cần phải chữa
Càng để lâu… càng nặng nỗi tương tư z
Không virus, chẳng vi trùng nào nữa
Chỉ tim người bội nhiễm tính mộng mơ
Chẩn đoán mãi không hề ra tên bệnh
Chụp X-quang cũng chẳng thấy em đâu
Mạch loạn nhịp, tim đập nhanh bất định
Huyết áp dâng những đợt sóng cuộn trào
Thuốc đặc trị – em quên kê toa nhỉ?
Nụ cười thôi đã đủ tác dụng rồi
Anh sẵn sàng thành bệnh nhân chung thuỷ
Chỉ cần em... khám chữa suốt một đời
Bác sĩ chẳng hề khuyên anh khỏi bệnh
Chẳng giáo trình nào dạy cách ngừng yêu
Chỉ riêng em – liều thuốc không tên gọi
Tiêm tim anh… ánh mắt ấy yêu kiều
Nếu trái tim là cơ tim sinh học
Thì tim anh... thêm chức năng nhiệm màu
Nào đâu chỉ bơm máu nuôi thân thể
Còn bơm tình… nuôi cả những chiêm bao
Y học khuyên: yêu nhiều gây mệt mỏi
Anh càng yêu càng khoẻ tựa thần tiên
Trái tim ấy căng tràn dòng nhựa sống
Miễn suốt đời… còn được đập vì em!
16705
LOẠN NHỊP TIM
Phạm Bá Chiểu
Tim anh loạn nhịp mất rồi
Sáng nay em bỗng quên cười nắng mai
16706
TÌNH YÊU VÀ TỰ CHỮA LÀNH
Phạm Bá Chiểu
Có những khi thân xác đau tê tái
Y học đành… kê tạm một toa buồn
Em xuất hiện – ánh nhìn như nắng sớm
Tim anh hồng… như máu được bơm luôn
Chẳng cần thuốc tên dài ngoằng khó đọc
Chỉ cần em dịu nhẹ gọi tên anh
Lập tức thấy từng tế bào trỗi dậy
Miễn dịch yêu lan toả khắp thân lành
Nụ cười em – viên vitamin sống
Uống vào tim, anh khoẻ tận tâm hồn
Tiếng em nói – thuốc an thần hiệu nghiệm
Giúp anh quên hết tất nỗi đau cồn
Cái nắm tay hơn ngàn lần vật lý
Truyền năng lượng vượt mọi liệu pháp y
Những cái ôm – bọc anh trong kháng thể
Chống lại buồn, lo lắng, cả sầu bi
Bác sĩ hỏi sao bình phục thần tốc?
Anh chỉ cười… chỉ nói gọn một câu:
“Tình yêu ấy – kỳ quan không định lượng
Một liều thôi… chữa cả vũ trụ đau!”
16707
TÌNH GÂY MÊ?
Phạm Bá Chiểu
Có lẽ nào, em bác sĩ gây mê
Anh bất tỉnh giữa cuộc đời rất thực
Mũi tiêm ấy không đau mà rất… ngọt
Chích vào tim, mê mẩn đến không ngờ
Chẳng phòng mổ, em mổ… nỗi bơ vơ
Không dao kéo, em khâu hồn tan vỡ
Không hồ sơ, không cần chẩn đoán nữa
Vẫn chữa lành bằng ánh mắt… nên thơ
Thuốc em tiêm, không hãng nào sản xuất
Gây mê rồi… chẳng muốn tỉnh làm chi
Sống giữa thực anh tưởng mình trong mộng
Vũ trụ đây, em, phương thuốc diệu kỳ
Lỡ mê em, không thuốc nào hồi phục
Mỗi nụ cười – tăng liều gấp ngàn lần
Đành cam chịu sống đời… không tỉnh thức
Tim ngoan nằm mơ ngủ tháng cùng năm
Y học bảo mê: tạm mất ý thức
Anh chứng minh: mê em sáng suốt vô biên
Não vẫn thức, tim vẫn yêu tỉnh táo
Cả đời mê… mà vẫn tỉnh vì… em!
16708
NGHIỆN KHÔNG THỂ CHỮA
Phạm Bá Chiểu
Mọi nghiện ngập luôn luôn có thuốc chữa
Nhưng nghiện em không thuốc chữa trên đời
Chất gây nghiện mang tên là ánh mắt
Một lần nhìn… cả vũ trụ chao trôi
Không tiêm chích, không viên nào phải uống
Chỉ nụ cười – gây nghiện đến vạn năm
Anh đắm đuối như người say mê muộn
Thấy em rồi, mọi tỉnh táo… trôi nhanh
Chẳng trại nào có thể cai ánh mắt
Phòng khám nào giúp quên một tiếng cười?
Bác sĩ giỏi cũng đành thua ca khó:
“Bệnh nhân này… chỉ một liều: yêu thôi!”
Anh tự nguyện là người nghiện trọn kiếp
Không mong ngày tỉnh lại giữa đời thường
Vì nghiện em là loại nghiện kỳ diệu:
Không hại thân… mà sống khoẻ yêu thương!
Tâm thần học ghi: nghiện là lệch chuẩn
Anh viết thêm: lệch chuẩn… vẫn yêu thêm
Nếu nghiện em là rối loạn cảm xúc
Anh suốt đời mang rối loạn... yêu em
16709
ĐỘC QUYỀN THUỐC
Phạm Bá Chiểu
Tình yêu là loại thuốc tiên
Chỉ em sở hữu độc quyền... toa anh
16710
CA KHÓ
Phạm Bá Chiểu
Bác sĩ chưa từng gặp ca
Anh, tim loạn nhịp vì hoa... biết cười
Em xinh thế như không là sự thật
Cho anh tin Hà Nội chính thiên đường