Trang trong tổng số 96 trang (954 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [93] [94] [95] [96]

Ảnh đại diện

Phạm Bá Chiểu

17061
ĐỜI BẤT NGỜ
Phạm Bá Chiểu

Đời toàn những chuyện bất ngờ
Ca nhi đòi lập bàn thờ tiết trinh


17062
TÌNH ĐÔI KHI
Phạm Bá Chiểu

Tự tay đập vỡ chiếc bình
Trách trời sao chẳng cho tình vẹn nguyên(?!)


17063
VỢ
Phạm Bá Chiểu

Vợ xinh, viên ngọc tuyệt trần
Nhưng người vợ tốt kho tàng vô song


17064
ĐẠI DƯƠNG LỚN, CON TÀU NHỎ
Phạm Bá Chiểu

Đại dương dìm chẳng được tàu
Nếu không cho nước được vào trong thân


17065
GIỎI VÀ LÀM
Phạm Bá Chiểu

Đừng chờ lúc giỏi mới làm
Mà làm ngay để trở thành giỏi giang


17066
CƠ HỘI?
Phạm Bá Chiểu

Đừng chờ cơ hội mới làm
Hãy làm cơ hội sẽ nằm bên trong


17067
HÃY NHÌN PHÍA TRƯỚC
Phạm Bá Chiểu

Chiều tắt nắng chớ bi quan
Nay hoàng hôn sẽ mai tràn bình minh


17068
HỌC HÀNH
Phạm Bá Chiểu

Học mà chẳng biết thực hành
Như người ngủ giữa tung hoành giấc mơ


17069
NHỚ LỜI JOHN DONNE
Phạm Bá Chiểu

“Chẳng ai hòn đảo nằm riêng”
Biển chung sóng vỗ, muôn miền kết nhau


17070
SINH RA
Phạm Bá Chiểu

Đất không mọc cỏ vô danh
Trời không sinh kẻ vô tâm, sống thừa
Em xinh thế như không là sự thật
Cho anh tin Hà Nội chính thiên đường
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Phạm Bá Chiểu

17071
TIẾT KIỆM TUỔI GIÀ?
Phạm Bá Chiểu

Tiền không theo xuống mộ già
Chỉ còn tác dụng khi ta còn xài


17072
NGHỀ MƠ
Phạm Bá Chiểu

Nghề anh mơ nhất: lái xe
Trên ôm vành lái, dưới đè ga, phanh


17073
RÃ ĐÔNG
Phạm Bá Chiểu

Nhỏ nhoi có một ánh nhìn
Mà tôi cả trái tim tình rã đông


17074
CHÌA VÀ KHOÁ
Phạm Bá Chiểu

Đời không làm khoá không chìa
Đỉnh cao ắt có lối đi ẩn mình


17075
ỠM
Phạm Bá Chiểu

Em ơi, đông buốt giá băng
Nơi đâu ấm được cho bằng… tim anh


17076
DẪU BIẾT TRƯỚC
Phạm Bá Chiểu

Biết yêu ắt sẽ thành ngu
Nhưng mà cứ thấy hợp gu… lại liều


17077
SAO KHÔNG GỌI TIẾNG CHA ĐẺ?
Phạm Bá Chiểu

Gọi “tiếng mẹ đẻ” vì sao?
Vì cha chẳng một câu nào thể chen!


17078
NHẮN NGƯỜI VƯỢT ĐÈN ĐỎ
Phạm Bá Chiểu

Đèn xanh tắt, lại đèn xanh
Nhưng đời không có hai lần sinh ra


17079
VỢ TỐT
Phạm Bá Chiểu

Người chồng giọng quả quyết:
Phải ly hôn vợ thôi
Sáu tháng liền nàng chẳng
Nói với tôi một lời

Luật sư: xin nghĩ lại
Vợ ông quá tuyệt vời
Những người vợ như thế
Khó kiếm lắm trên đời!


17080
ÔI ĐÀN BÀ
Phạm Bá Chiểu

Tôi lập Facebook giả
Chat với cùng vợ tôi
Điên đầu khi nàng nói:
Chồng của em chết rồi


17081
MƯỜI NĂM YẾN TIỆC
Phạm Bá Chiểu

Vợ hỏi chồng: có thấy
Chàng say rượu đằng xa
Tỏ tình 10 năm trước
Nhưng em đà cho qua

Chồng ngạc nhiên quá đỗi:
Niềm vui mười năm rồi
Mà đến nay chàng vẫn
Ăn mừng hoài không thôi(?)


17082
KHÓC HẬN
Phạm Bá Chiểu

Chàng kia trước ngôi mộ
Khóc tung cơn bão sầu:
Sao nỡ lìa trần thế
Trao tôi gánh khổ đau?

Người xung quanh cùng hỏi:
Phải người thân nhất đời?
- Không, không hề, đó chính
Người chồng cũ vợ tôi!


17083
TÀ ÁO RẼ CHIỀU
Phạm Bá Chiểu

Ai tà áo rẽ đôi chiều
Để ai đêm chật quá nhiều giấc mơ?


17084
LẠC
Phạm Bá Chiểu

Lạc đường còn có bản đồ
Lạc nhau còn lại giấc mơ một đời


17085
MÁCH MÙA THU
Phạm Bá Chiểu

Mách mùa thu lá vàng rơi
Một người trộm ngắm một người tắm tiên


17086
HỘI LIM
Phạm Bá Chiểu

Các chàng chớ đến hội Lim
Mắt nàng liếc hái trộm tim quên về


17087
ĐÒ ĐÊM
Phạm Bá Chiểu

Đừng khua chèo mạnh em ơi
Vầng trăng vỡ vụn, sao trời vờn chao…


17088
CẦU CẦN THƠ
Phạm Bá Chiểu

Cò khiêng câu vọng cổ bay
Rải đầy trời biếc, rải đầy Cần Thơ


17089
DÂN CA XỨ NGHỆ
Phạm Bá Chiểu

Câu thương, câu giận - bùa mê
Đến quê em, rối lối về quê anh


17090
TỪ TÌNH YÊU
Phạm Bá Chiểu

- Khi chúa tạo Eva từ Adam
Từ xương sườn, sao không từ xương khác nhỉ?
- Em yêu hỡi, sao ngây thơ đến thế
Bởi xương sườn gần với trái tim hơn!
Em xinh thế như không là sự thật
Cho anh tin Hà Nội chính thiên đường
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Phạm Bá Chiểu

17091
SÁT CÁNH
Phạm Bá Chiểu

không cùng nhau những ngày mưa
Những ngày nắng đẹp hãy chừa nhau ra


17092
NHÌN TÌNH BẰNG TIM
Phạm Bá Chiểu

Nhìn tình, mắt chẳng thấy đâu
Chỉ tim thấu cảm sắc màu tình yêu



17093
HỌC HÀNH VÀ TRÍ TƯỞNG
Phạm Bá Chiểu

Học hành chỉ giọt nước trong
Sánh sao trí tưởng mênh mông biển triều


17094
LẠC QUAN
Phạm Bá Chiểu

Sau đêm tối ắt bình minh
Sau mưa, nắng ắt vươn xinh cầu vồng


17095
ĐÃ LÀ HOA
Phạm Bá Chiểu

Hoa xinh chẳng đợi ai nhìn
Tự mình toả sắc, tự mình toả hương


17096
HÃY ĐỢI BÌNH MINH
Phạm Bá Chiểu

Hãy đừng khóc bởi đêm trường
Lệ ngăn ta thấy vầng dương vẹn tròn


17097
THAM VÀ AN
Phạm Bá Chiểu

Người tham biển cả còn vơi
Người an một chén tràn đầy mùa xuân


17098
CHƠI VÀ GIÀ
Phạm Bá Chiểu

Ta ngừng chơi chẳng vì già
Mà già chỉ bởi ta đà ngừng chơi


17099
NGẮM SÔNG NGƯỜI NHỚ SÔNG QUÊ
Phạm Bá Chiểu

Mỗi lần sông tắt vầng dương
Tha hương chạnh nhớ cố hương não lòng


17100
THƠ XUÂN
Phạm Bá Chiểu

Thơ xuân vừa mới gieo vần
Vừa sinh đã hoá thiên thần - nàng xuân


17101
GIÀ NHANH
Phạm Bá Chiểu

Ngày nào còn rất bình minh
Thời gian quay tít, giờ mình… hoàng hôn


17102
ĐỪNG SO SÁNH KHẬP KHIỄNG
Phạm Bá Chiểu

Đừng so con với con ai
Có loài muộn quả, có loài sớm hoa


17103
BÃO VÀ BỒ NHÍ
Phạm Bá Chiểu

Bão và bồ nhí giống gì:
Đến thì cuồng nhiệt, đi thì tan hoang


17104
GIÀ AN NHIÊN
Phạm Bá Chiểu

Nếu vợ la như bão bật nóc nhà
Bạn hạnh phúc còn đủ đầy đôi lứa
Nếu dao thớt rộn ràng quanh bếp lửa
Hạnh phúc thay, bạn còn cái để ăn

Nếu một ngày ví cạn tiền mua xăng
Thật hạnh phúc, bạn còn xe để lái
Nếu phải sửa tranh, tre phòng dột mái
Hạnh phúc thay, bạn có một ngôi nhà

Nếu khớp đau sau một chuyến chơi xa
Thật hạnh phúc, bạn còn chân để bước
Nếu ai chê bạn vào net chậm chạp
Hạnh phúc thay, bạn còn trí đủ dùng

Nếu đau đầu, con trẻ quậy tứ tung
Thật hạnh phúc, bạn con đàn, cháu đống
Nếu gái đẹp, bạn vẫn còn rung động
Hạnh phúc thay, tim bạn vẫn yêu đời

Hỡi tuổi già, hãy cứ sống thảnh thơi
Được như bạn, biết bao người mơ ước
Hãy cứ khoẻ, cứ vui lên là được
Hạnh phúc cùng những thứ có trong tay!


17105
TRỜI VẼ BẰNG MÂY
Phạm Bá Chiểu

Bầu trời vẽ cảm xúc mình
Chính bằng cây cọ mang hình áng mây


17106
PASSPORT NỤ CƯỜI
Phạm Bá Chiểu

Khoác lên gương mặt nụ cười
Passport đi khắp muôn nơi dễ dàng


17107
HƯỚNG ĐI
Phạm Bá Chiểu

Giữ gương mặt hướng mặt trời
Bao nhiêu bóng tối sẽ rơi sau mình


17108
TA - KIỆT TÁC HOÁ CÔNG
Phạm Bá Chiểu

Có cần sống cuộc sống người
Khi ta kiệt tác tuyệt vời hoá công?


17109
CÔ ĐƠN MÔI
Phạm Bá Chiểu

Em gái hỡi, hãy nhìn mưa hôn nắng
Nụ hôn say thành bảy sắc cầu vồng
Hãy nhìn kỹ sóng thần hôn vách đá
Tung lên trời dữ dội nụ hôn cong

Hãy nhìn kỹ bầu trời hôn mặt đất
Nụ hôn ngần thành dòng thác trắng phau
Hãy nhìn kỹ núi lửa hôn rừng thẳm
Nụ cháy nồng dòng nham thạch đỏ au

Những nụ hôn đã tạo nên thế giới
Cho đất trời ngày một diệu kỳ hơn
Sao em nỡ để môi mình cô độc
Và môi chàng cũng chịu nỗi cô đơn?


17110
LÝ DO YÊU?
Phạm Bá Chiểu

Tình yêu không biết lý do
Như hoa cứ nở, như hồ cứ xanh!


17111
YÊU PHẢI THẾ
Phạm Bá Chiểu

Hãy yêu như thể lần đầu
Chưa từng chịu cảnh u sầu biệt ly


17112
HÃY YÊU CHÁY
Phạm Bá Chiểu

Hãy yêu như thể cháy bùng
Dẫu tro bụi trắng cũng cùng bay xa.


17113
QUY LUẬT BẤT BIẾN
Phạm Bá Chiểu

Người sinh ra để mà yêu
Như mưa phải đổ, như triều phải dâng


17114
HOA SỮA THU HÀ NỘI
Phạm Bá Chiểu

Sữa thơm ai vãi đầy vơi
Em qua thơm cả một trời chiêm bao?


17115
ĐỜI THỰC
Phạm Bá Chiểu

Đừng mong đời mãi trời xanh
Học khiêu vũ giữa tung hoành bão dông


17116
NGƯỜI ĐI
Phạm Bá Chiểu

Người đi, một nửa hồn tôi sướng
Một nửa hồn kia bỗng nhoẻn cười

(Lạy thi sĩ Hàn Mặc Tử vì tội đạo ý thơ ạ)


17117
MẸ VỢ VÀ VỢ
Phạm Bá Chiểu

- Nếu mẹ em và em
Bị tấn công sói dữ
Vậy hỏi anh thứ tự
Sẽ cứu ai đầu tiên?

- Anh sẽ cứu sói liền
Bởi sói dù hung dữ
Sánh sao hai sư tử
Ắt chết chẳng
toàn thây!


17118
HÔN NHÂN VÀ CASINO
Phạm Bá Chiểu

Hôn nhân ôi cực giống
Ta vào casino
Khi đi cùng hứng khởi
Lạc quan và ước mơ

Khi về ôi thất vọng
Tan cửa và nát nhà
Ngoảnh đi rồi ngoảnh lại
Chỉ còn ta với ta


17119
VÌ HỌ KHÔNG LẤY VỢ
Phạm Bá Chiểu

Vì sao nữ thọ hơn nam?
Vì không lấy vợ đời nhàn tênh tênh


17120
THAY ĐỔI THẾ GIỚI?
Phạm Bá Chiểu

Muốn thay đổi thế giới
Hãy làm khi một mình
Bởi lấy vợ chẳng thể
Thay nổi kênh truyền hình!


17121
GÃY MƠ
Phạm Bá Chiểu

Cuộc đời không có giấc mơ
Như chim gãy cánh vật vờ thiên di


17122
SỨC SỐNG TÌNH YÊU
Phạm Bá Chiểu

Tình yêu có trước ra đời
Sống cùng cái chết ở nơi suối vàng


17123
CON TA VÀ CHA TA
Phạm Bá Chiểu

Khi con ta nói: ta sai
Ngẫm cha luôn đúng những ngày xa xưa


17124
THÀ YÊU RỒI MẤT
Phạm Bá Chiểu

Thà yêu rồi mất còn hơn
Suốt đời để mặc cô đơn tim tình


17125
MUA SAO
Phạm Bá Chiểu

Nơi đâu bán ánh sao trời
Tôi mua hai ánh tặng đôi mắt nàng


17126
DỆT TRANH QUÊ
Phạm Bá Chiểu

Bức tranh phong cảnh làng anh
Có tình em dệt cho thành quê chung


17127
LỜI THÁC DẠY
Phạm Bá Chiểu

Nhớ lời thác dạy - diệu phương:
Đôi khi ngã xuống là đường tiến lên


17128
GIỎI VÀ LÀM
Phạm Bá Chiểu

Đừng chờ đến giỏi mới làm
Hãy làm để giỏi, để thành công nhanh


17129
VẪN ĐẸP
Phạm Bá Chiểu

Ngày mưa cũng rất đẹp trời
Nếu chung nhịp bước với người tôi yêu


17130
TỔ ẤM
Phạm Bá Chiểu

Nhà không cần lớn chi đâu
Miễn là trong đó cực giàu yêu thương


17131
TIỀN VÀ TÌNH
Phạm Bá Chiểu

Còn tiền, vợ đoá hoa hồng
Hết tiền: sư tử Hà Đông hiện hình
Còn tiền vợ lẳng lời xinh
Hết tiền vợ hét giật mình bão dông
Còn tiền bảy sắc cầu vồng
Hết tiền vợ tựa dòng sông lũ về
Còn tiền chiều hết thuốc mê
Hết tiền cấm vận tái tê cỗ lòng
Còn tiền vợ cứ thả rông
Hết tiền cấm cửa nhưng không mặc gì
Cái chiêu khủng bố diệu kỳ
Tâm thần có lúc những khi... không tiền


17132
CON CÁ VÀ CẦN CÂU
Phạm Bá Chiểu

Cho con cá, sống một ngày
Cho cần câu, sống tương lai huy hoàng


17133
MỐI TÌNH SEN NẮNG
Phạm Bá Chiểu

Em là sen, từ bùn sâu vươn dậy,
Anh là nắng – ngọn lửa gọi tình em.
Sen có thể vươn trời khi thiếu nắng?
Nắng có còn rạng rỡ nếu thiếu sen?

Trong tăm tối, em khép lòng câm lặng,
Nghe tiếng anh – ánh sáng giục nở bừng.
Sen có ngát khi tim không thắp lửa?
Tình có thơm khi thiếu nhịp chung rung?

Anh là nắng trải vàng lên mặt sóng,
Nâng sen em vượt khỏi lớp bùn đen.
Có phải nắng vì yêu sen mà sáng?
Có phải sen vì nhớ nắng vươn mình?

Từ bùn đất, thành hoa tình bất tử
Toả sắc hương cùng ánh nắng lung linh
Sen vươn dậy vì nắng là tiếng gọi
Như tình ta vượt khó để tồn sinh!


17134
KẾT NỐI
Phạm Bá Chiểu

Em là mật khẩu wifi
Không em kết nối chỉ hoài ước mơ



17135
TÌNH CÒN NHỚ NGHĨA LÀ TÌNH CHƯA CHẾT
Phạm Bá Chiểu

Tình còn nhớ nghĩa là tình chưa chết
Như mạch ngầm giấu lửa giữa lòng sâu
Dung nham ấy đến ngàn năm chẳng tắt
Chờ thời cơ núi lửa sẽ tuôn trào

Tình còn nhớ nghĩa là tình chưa chết
Như sóng ngầm giấu dưới biển lặng câm
Chờ động đất một ngày kia chợt đến
Dữ dội dâng thành dũng mãnh sóng thần

Tình còn nhớ nghĩa là tình chưa chết
Như mầm xanh vùi dưới lớp băng dày
Chờ xuân đến nở bông hoa xuyên tuyết
Ngạo đất trời với vẻ đẹp ngất ngây

Tình còn nhớ nghĩa là tình chưa chết
Như đất trời còn nghiêng bởi ái ân
Ai dám bảo định luật là bất biến
Khi tim người bẻ gãy cả thiên văn?


17136
ĐẸP HƠN MƠ NÊN YÊU KHÔNG CẦN NGỦ
Phạm Bá Chiểu

Đẹp hơn mơ nên yêu không cần ngủ,
Mơ có gì ngoài ảo ảnh mong manh?
Còn khi yêu – huyền thoại thành hiện thực,
Mỗi phút giây là cổ tích trong lành.

Đẹp hơn mơ nên yêu không cần ngủ,
Vì mơ nào cho chạm được môi em?
Chỉ khi thức tim mới cồn cào sóng,
Vỗ bão bùng vào ngực ngọc dịu êm.

Đẹp hơn mơ nên yêu không cần ngủ,
Vì mơ đâu nghe giọng nói thiên thần?
Chỉ khi thức, anh mới nghe nhịp thở,
Như nhạc trời dội xuống khúc tình ngân.

Đẹp hơn mơ nên yêu không cần ngủ,
Vì mơ nào ôm được bóng hình em?
Chỉ khi thức anh mới là trái đất,
Quay say vòng trong lực hút bình yên.


17137
PHÉP THỬ
Phạm Bá Chiểu

Người ta lấy lửa thử vàng
Lấy vàng thử chị, lấy nàng thử anh


17138
MÓN HUẾ
Phạm Bá Chiểu

Lời em - món sữa dòng Hương
Hoà tan bao nỗi vấn vương níu hồn


17139
GIÀU?
Phạm Bá Chiểu

Nếu như lạy Phật được giàu
Cổng chùa chật cứng ai nào thể chen?


17140
HÃY TỰ NÂNG MÌNH
Phạm Bá Chiểu

Nâng mình hoa? Hút bướm ong
Hạ mình mắm? Hút vô song lũ dòi
Em xinh thế như không là sự thật
Cho anh tin Hà Nội chính thiên đường
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Phạm Bá Chiểu

17141
THAN THỞ VÀ HÀNH ĐỘNG
Phạm Bá Chiểu

Sao chê méo mó cuộc đời
Không làm tròn trịa chính nơi tim mình?


17142
VÍ VÀ BẠN
Phạm Bá Chiểu

Ví đầy, bạn tựa sóng tràn
Ví vơi, bạn tựa chim đàn thiên di


17143
CẢM ƠN GIAN KHÓ
Phạm Bá Chiểu

Cảm ơn những khó khăn đời
Cho tôi nâng cấp thành người thành công


17144
TỰ HOẠ
Phạm Bá Chiểu

Đời ta, bức hoạ: xấu? Xinh?
Tự ta cầm cọ chính mình vẽ nên


17145
NHÂN ĐÔI ĐÔNG BUỐT
Phạm Bá Chiểu

Bàng trút lá, khoả thân vi vút hát
Lá đỏ bàng - thư gửi phía không em
Chiếc khăn quàng em cho từng ấm lắm
Giờ chạm vào… chỉ thấy gió buốt thêm

Phố cũ đấy còn nguyên hương tóc ấy
Thiếu một người mà đã hoá cô đơn
Anh ngồi đếm từng lần mình lỡ hẹn
Dưới hiên nhà, mưa đông nấc từng cơn

Người ta bảo: thời gian là thuốc đắng
Anh uống hoài, tình chẳng thấy lành hơn
Đông không em, tăng gấp đôi buốt lạnh
Có lẽ nào đông cũng biết cô đơn?

Đông không em, lạnh chồng lên nỗi nhớ
Anh run mình, nghe gió thở trong tim
Có lẽ gió cũng thương người lẻ bóng
Nên tìm nhau, hai nỗi lạnh đi tìm…


17146
QUẤN CẢ MÙA THU
Phạm Bá Chiểu

Anh muốn quấn cả mùa thu Hà Nội,
Như đôi môi vùi quấn cặp môi bừng.
Em vừa loé trong chiều vàng phơi phới,
Trời run lên – hoa sữa vãi hương lừng.

Anh muốn ghì mùa thu trong ngực thở,
Uống heo may, uống cả ánh nhìn em.
Thu Hà Nội! Ôi thèm chi đến thế!
Uống say rồi – tình vẫn muốn say thêm.

Anh hôn gió, vì môi em không có,
Anh ôm hương, thay dáng ngọc xa vời.
Yêu cuống quýt, bởi ngày trôi nhanh quá,
Em không yêu – thu rụng mất anh rồi.

Hãy yêu vội, yêu đừng chờ mai đến,
Lá đang vàng – rồi rụng đấy, em ơi!
Trái tim trẻ không chờ mùa sau nữa,
Sông đổ đầy – tình biển vẫn còn vơi…


17147
HẠ HOÁ ĐÔNG
Phạm Bá Chiểu

Hạ xưa ấy, Hà Nội bừng phượng đỏ
Treo đèn lồng, đựng ắp tiếng ve ngân
Em áo trắng như làn mây vắt phố
Mắt lửa xoè, đổ nắng hạ thơ anh

Ve ngâm khúc u buồn như thi sĩ
Viết tình ca trên phượng vĩ rực hồng
Người mang cả lời thề không trở lại
Trời vào hè nhưng tim ai vẫn đông

Anh ngồi rót nỗi buồn vào li nắng
Mùa hạ xưa có trở lại bao giờ?
Bàn tay với chẳng chạm vào thực thể
Chỉ chạm vào vần thơ cũ hạ xưa

Hạ không em, mặt trời vẫn toả sáng,
Anh lạnh băng dưới ánh nắng rực hồng
Có lẽ bởi tim anh sai định luật,
Thiếu em rồi… hạ cũng hoá mùa đông.


17148
MÙA YÊU
Phạm Bá Chiểu

Người Nga kết một điều như chân lý:
Nơi có tình yêu, nơi ấy có mùa xuân
Còn anh nói một điều hơi ngược tí:
Nơi có mùa xuân, mùa yêu nở trong ngần

Em có thấy mùa xuân nào mệt mỏi
Lười trổ hoa, lười trổ đẹp mùa yêu?
Em có thấy mùa yêu nào mệt mỏi
Lười lời chim hát tình khúc yêu kiều?

Em có thấy trời xuân nào khép nắng,
Giấu nụ cười sau
những áng mây thưa?
Như anh đó – giấu tình không nổi nữa,
Nụ hôn trào, chín đỏ cả bài thơ.

Xuân Hà Nội thay áo hoa lộng lẫy,
Cánh hoa đào nghiêng xuống đỡ môi em.
Anh bỗng hiểu: vũ trụ này lệch trục,
Từ khi em – nghiêng ngả bước vào tim.

Hồ Tây rộng, mà tim anh thêm rộng,
Chẳng chứa vừa mỗi ánh mắt em chao
Sóng gợn nhẹ, như bàn tay em vẫy,
Gió xô về… vũ trụ cũng nghiêng nhau.

Hồ Hoàn Kiếm, đêm xuân nghiêng tháp Bút,
Mưa bụi bay, như hạt nhớ rơi thầm.
Anh muốn viết, trên từng viên gạch cổ,
Mùa yêu là Hà Nội mùa xuân!


17149
CHỌN “VOI”
Phạm Bá Chiểu

Chọn chồng như thể xem voi
Đầu tiên phải biết cái vòi khoẻ không?


17150
HÀ NỘI MƯA NGỎ HỘ LỜI YÊU
Phạm Bá Chiểu

Mưa Hà Nội rơi như làn tóc xoã
Phố đồng ca, mái ngói rộn tình ca
Mưa là cách trời ngỏ lời yêu đất
Và tình ta, cần có một mái nhà

Chiếc ô nhỏ che vừa đôi bờ nhớ
Làn hương em ướp ngát hạt mưa lay
Tình như mưa chẳng thể nào nắm được
Chỉ cảm bằng hai tim lửa cùng bay

Mưa là nụ hôn tình trời gửi đất
Mưa xúi anh vùi hôn xuống môi em
Mưa là bức thư tình bay cùng gió
Chẳng cần tem vẫn đến được con tim

Quán ven đường, thơm cà phê đợi nắng
Ta lặng yên, mưa nói hộ lời yêu
Mưa có lúc dạy ta về khoảng lặng
Ngồi bên nhau chẳng phải nói chi nhiều

Mưa chưa ngớt, bóng hình em đã khuất
Chỉ còn anh nghe mưa gõ tim mòn
Có cơn mưa không hề làm ta ướt
Mà thấm hồn đến tím cả cô đơn


17151
TIM CHẠM CẦU VỒNG
Phạm Bá Chiểu

Mưa dần nhẹ, bầu trời thôi xao động
Cầu vồng lên, lời nói hộ trái tim
Có yêu thương chẳng hề cần lên tiếng
Chỉ ánh nhìn đã thấy cả niềm tin

Cầu vồng ấy như một điều minh chứng
Trộn nắng mưa tình mới rực sắc hồng
Nếu chỉ đợi trời quang tình mới ngỏ
Hỏi tim ai có nổi một cầu vồng?

Cầu vồng ấy không chỉ là bảy sắc
Mà là em, rực rỡ đến thần tiên
Cầu vồng ấy, nụ cười trời gửi đất
Sau mưa mau, lau sạch cả ưu phiền

Em như ánh cầu vồng không thể nắm
Chạm bằng tim, chứ chẳng giữ bằng tay
Có những thứ sinh ra để chiêm ngưỡng
Không thuộc về, càng rực rỡ mê say

17152
SÔNG HỒNG MẠCH MÁU TÌNH TA
Phạm Bá Chiểu

Sông Hồng chảy khẽ qua tim Hà Nội
Như tình anh, chẳng vội cũng không ngơi
Tình đích thực chẳng cần lời gào thét
Lặng thầm thôi nhưng chảy suốt một đời

Sông Hồng đỏ như máu tim Hà Nội
Chảy qua ta không một phút dừng ngơi
Tình, em hỡi, chẳng biết từ đâu đến
Chỉ biết rằng không chi bắt ngừng trôi

Đừng chỉ nhớ sông Hồng khi lặng sóng
Như tình yêu đâu thể tránh bão dông
Yêu không phải bên nhau ngày đẹp nắng
Mà cũng bơi trong bão lũ sông Hồng

Dẫu dòng sông có thấy bờ, đồi bến
Tình vẫn nguyên, chẳng đổi sắc phù sa
Có những dòng không chảy trên mặt đất
Mà dạt dào, ăm ắp giữa tim ta


17153
VITAMIN HÔN NHÂN
Phạm Bá Chiểu

Hôn nhân, vitamin A
Giúp ta sáng mắt như là vầng dương


17154
VÌ ƯA MẠO HIỂM
Phạm Bá Chiểu

Vì sao tôi lấy vợ ư?
Vì ưa mạo hiểm có từ thanh xuân


17155
MƯA SÀI GÒN
Phạm Bá Chiểu

Mưa Sài Gòn không một lời báo trước
Tựa như em bất chợt đến trong chiều
Như yêu đến chẳng cần chi lý lẽ
Đơn giản vì ta không thể không yêu

Rồi mưa tạnh như em khi rời bước
Phố khô rồi vẫn mãi ướt lòng anh
Mưa trong tim chẳng bao giờ chịu tạnh
Một đời dâng thành sấm sét tung hoành

Giờ em đã như mưa xưa phố cổ
Tan lâu rồi nhưng tim vẫn chưa khô
Có cơn mưa không bao giờ tạnh hẳn
Chỉ đổi thành một kiểu nhớ trong thơ

Mưa đã tạnh, nhưng trời không chịu nắng,
Như tim anh – vĩnh viễn chẳng khô sầu.
Giữa nắng gắt, vẫn nghe mưa trong máu,
Giọt yêu đầu hoá bão giữa tim nhau.


17156
NẮNG SÀI GÒN
Phạm Bá Chiểu

Em mặc nắng, phố nghiêng mình đón ánh
Sài Gòn như được sạc lại yêu thương
Chỉ kẻ yêu mới nhìn ra cái đẹp
Nên nhìn em anh thấy cả vầng dương

Anh giấu nắng vào ly cà phê sữa
Ngọt môi em, giọt nắng cũng ngọt lời
Nắng tan chậm trong chiều quên che nón
Mà tim anh vỡ sóng nắng không vơi

Em không phải thiên thần đâu, anh biết
Nhưng Sài Gòn vì em mới sáng ra
Nắng hôm ấy theo em mà rực rỡ
Và tim anh vì thế hoá… tình ta


17157
EM KHÔNG CHÓI MÀ MỌI THỨ MỜ ĐI
Phạm Bá Chiểu

Em không chói mà mọi thứ mờ đi
Khi em hiện trước anh và trước biển
Như bóng tối lùi xa rồi tan biến
Khi trước em - bình minh biển uy nghi

Em không chói mà mọi thứ mờ đi
Đủ dịu nhẹ mà như nhoà tất cả
Cái lấp lánh không từ vàng hay lửa
Mà từ em - dịu dịu ánh trăng khuya

Em không chói mà mọi thứ mờ đi
Bởi chính ánh từ tim em soi tỏ
Không rực rỡ, chỉ dịu dàng hé nở
Ánh từ tim biết chọn - chỉ… yêu anh!


17158
NGƯỜI KHÔNG TRONG ĐỜI NHƯNG MÃI TRONG TIM
Phạm Bá Chiểu

Người không trong đời nhưng mãi trong tim
Như biển cả có sóng ngầm giấu kín
Như núi lửa dung nham chưa hiển hiện
Như trong tro ủ than đỏ niềm tin

Người không trong đời nhưng mãi trong tim
Như mây trắng giấu trong mình mưa lũ
Như đêm đen giấu muôn ngàn tinh tú
Như lệ lòng giấu đáy mắt xinh xinh

Người không trong đời nhưng mãi trong tim
Như đông buốt ẩn loài hoa xuyên tuyết
Như tiếng ngân khi bài ca đã hết
Khúc tình thầm say suốt một đời yêu


17159
KÝ ỨC KHÔNG LÀNH
Phạm Bá Chiểu

Chẳng phải vết thương, em ký ức chẳng chịu lành
Trong tim anh, mỏ kim cương chẳng sao khai thác
Dẫu bao năm lớp thời gian chôn lấp
Vẫn sáng ngời từng vỉa nhớ long lanh

Có nỗi đau không chết – hoá trong lành
Thành ánh sáng nuôi tim luôn rực cháy
Càng kìm nén, càng bừng lên dữ dội
Như dung nham trỗi dậy tự lòng sâu

Nếu ký ức không lành – xin cứ đau
Vì đau ấy, chính là em còn đó
Và nỗi nhớ, dù đời không thể chữa
Vẫn cho anh – một trái tim biết yêu.


17160
NẾU TIM CÓ NÚT TẮT
Phạm Bá Chiểu

Nếu tim có nút tắt, anh chẳng phải nhớ em
Nhưng đáng tiếc, tim chẳng sao có được
Nên nỗi nhớ bỗng trở thành ngang ngược
Như bão dông cuồn cuộn giữa lòng anh

Thử “shutdown” để cảm xúc yên lành
Nhưng tim vẫn tự khởi động nỗi nhớ
Như hệ thống lỗi phần mềm thương nhớ
Cứ chạy ngầm dù tắt hết nguồn yêu

Nếu tim có tường lửa, anh đã chặn mọi điều
Nhưng trái tim – không lập trình bảo mật
Nên em cứ xâm nhập bằng ánh mắt
Và trái tim – hạnh phúc bị “hack” rồi

Nếu tim có thể “reset” lại đời
Anh chọn quên… nhưng bàn tay chẳng nỡ
Vì trong tim, mọi vết yêu – mã hoá
Xoá dòng nào… cũng xoá mất chính anh.



17161
VẾT THƯƠNG
Phạm Bá Chiểu

Mọi vết thương rồi sẽ lành, trừ em
Vì em hoá thành hồng cầu của nhớ
Chảy trong anh, từng giọt đều mang lửa
Núi lửa câm, giấu dung nham tầng sâu

Người ta bảo thời gian thuốc nhiệm màu
Nhưng thời gian chẳng đủ liều cho ký ức
Nơi em đến rồi đi nhưng sự thực
Bóng hình em nữ chúa ngự trái tim

Mọi vết thương đều sẽ lành, trừ em
Vì nếu lành – anh đâu còn biết sống
Vì chính em – cơn đau còn rung động
Cho đời anh… còn lý do để yêu.


17162
KHÔNG SAY THÊM BỞI VÌ ANH CHƯA TỈNH
Phạm Bá Chiểu

Không say thêm, bởi vì anh chưa tỉnh
Rượu nào bằng men ánh mắt em đâu
Mỗi lần gặp, tim anh như phản ứng
Giữa làn môi – phát nổ một tinh cầu

Anh không tỉnh, vì yêu là phản xạ
Kích hoạt tim – vô thức đến mê ly
Càng cưỡng lại, càng say hơn, em ạ
Định luật nào ngăn nổi được cuồng si?

Say ánh nhìn, say hương thơm, say gió
Say giọng em, say đắm nụ cười tươi
Cả vũ trụ xoay trong vòng quỹ đạo
Vũ trụ anh quay quanh em mặt trời

Không say thêm, bởi vì anh chưa tỉnh
Và em ơi… chẳng tỉnh suốt đời đâu
Nếu tỉnh được – chắc tình ta ngừng thở
Nên xin say… để được sống mai sau.


17163
MẤT QUYỀN ĐIỀU KHIỂN
Phạm Bá Chiểu

Ngắm em cười, anh mất quyền điều khiển
Trong não anh, em vị trí tối cao
Trục lí trí nghiêng hẳn về cảm xúc
Tuân thủ theo mệnh lệnh trái tim trao

Mắt em sáng – ngắt cầu dao tỉnh táo
Ý thức anh tắt nguồn điện mất rồi
Bộ nhớ lỗi, xoá sạch điều phải nhớ
Chỉ lưu nguyên… mỗi một nụ em cười

Các giác quan đồng loạt đình công hết
Chỉ tim anh tăng ca chẳng nghỉ giờ
Hệ thần kinh bốc cháy vùng cảm xúc
Dẫn truyền yêu vượt mọi mức mong chờ

Bác sĩ bảo: “Ca này ngoài y học!”
Vì tim anh… tự tạo nhịp em riêng
Mọi trọng lực đều sai khi chạm ánh
Vì hút anh – không vũ trụ, mà em!


17164
KẾT TỦA TÌNH YÊU
Phạm Bá Chiểu

Ngắm em cười, vật lý hoá thành thơ
Trục trái đất nghiêng thêm mười độ nhớ
Lệch quỹ đạo tim anh ngày gặp gỡ
Mắt em nhìn phản ứng dây chuyền… say

Cơn sóng thần mang tên nụ cười bay
Địa chấn nổi trong lòng anh vượt cấp
Các định luật đều sai trong khoảnh khắc
Ngắm em cười, vũ trụ mất thăng bằng

Chạm vào em, như chạm ánh sao băng
Ôi ánh mắt, xúc tác tỉnh phản ứng
Anh và em, hai nguyên tố khả dụng
Kết tủa yêu thành mối tình kim cương


17165
THẤT BẠI
Phạm Bá Chiểu

Anh thất bại trong nỗ lực quên em
Muốn quên phải tăng gấp đôi liều nhớ
Phản ứng nhớ bừng lên như hoa nở
Tình nhân đôi – thành nỗi nhớ luỹ thừa.

Mọi định luật cúi đầu… xin chịu thua
Khi tình yêu vượt qua vùng lý lẽ
Tưởng đã tắt, ai ngờ tim vẫn thế
Giấu dung nham lòng núi lửa sục sôi

Anh thất bại – căn bệnh tên nhớ rồi
Mọi phương thuốc đều bó tay, tháo chạy
Chỉ em cười – tim tái phát trở lại
Một lần yêu – thành mãn tính… trăm năm.


17166
HẠNH PHÚC
Phạm Bá Chiểu

Hỏi rằng hạnh phúc là chi?
- Không quên từng có những gì đã qua!


17167
SẠC PIN TÌNH YÊU
Phạm Bá Chiểu

Điện thoại cần pin, tim anh cần môi em
Để sạc lại cho tình yêu đầy ắp
Mỗi nụ hôn là dòng điện lũ ngập
Truyền qua tim – bật sáng những mê say

Khi em vắng, pin tim báo: cần đầy
Đèn tín hiệu không ngừng nhấp nháy đỏ
Chỉ môi em – ổ sạc duy nhất đó
Kết nối vào, là tràn ngập yêu thương.

Không dây nối, ta sạc bằng làn hương
Không cần phích – ta chỉ cần ánh mắt
Dòng điện yêu chạy tốc độ nhanh nhất
Môi chạm môi, mọi đồng hồ ngừng quay


17168
THÊM MÙA
Phạm Bá Chiểu

Khi em đến, trái đất có năm mùa:
Xuân, hạ, thu, đông thêm mùa say đắm
Đừng e ấp, thời gian trôi vụt mất
Muốn hôn em, hôn cạn tháng ngày say

Từ khi yêu, mọi vật cũng sinh sôi,
Cây biết hát lời thì thầm nỗi nhớ.
Cả thời gian thôi không còn trôi nữa,
Chỉ đứng yên nhìn hai đứa hôn nhau.

Nếu vắng em, bốn mùa cũng úa màu,
Trái đất lạnh dù mặt trời vẫn cháy.
Anh vui sống khi tim còn nghe thấy
Nhịp mùa năm – mùa em gọi: tình yêu.


17169
YÊU CUỒNG
Phạm Bá Chiểu

Anh yêu em, biển cuồng ngày tận thế
Mỗi nhịp tim một nhịp đập sóng thần
Không gian rạn vì nụ cười em sáng
Trái đất nghiêng khi nhớ đến môi nàng

Mỗi nụ hôn – vụ nổ trong hư ảo,
Ném tinh cầu lạc khỏi quỹ đạo yêu.
Cả vũ trụ nghiêng nghiêng như say rượu,
Khi môi em chạm nhẹ – đất trời xiêu.

Yêu đến mức không còn đâu mộng – thật,
Lạc mất em, không tìm nổi chính mình.
Chỉ biết trôi giữa ngân hà em thắp,
Dẫu kiếp này – hay kiếp khác phục sinh.


17170
EM
Phạm Bá Chiểu

Khi em đến, vũ trụ lệch quỹ đạo,
Không có em, trái đất mất trọng trường.
Ánh mắt ấy – hố đen sâu hút sáng,
Hút tim anh, sao thoát hố yêu thương?

Giọng em hát, ngân hà run tiếng sóng,
Gió thời gian ngừng thổi giữa môi cười.
Mỗi hơi thở là nguồn năng lượng mới,
Thắp ngàn sao rực rỡ giữa tim người.

Nếu thiếu em, thời gian ngừng giãn nở,
Mọi thiên hà đều tắt ánh mê đêm.
Trái tim anh – hạt nhân vừa phản ứng,
Nổ tung yêu, tạo vũ trụ hình em.
Em xinh thế như không là sự thật
Cho anh tin Hà Nội chính thiên đường
Chưa có đánh giá nào

Trang trong tổng số 96 trang (954 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [93] [94] [95] [96]