Một trong bao nhiêu ngày
Chẳng còn gợi cho tôi một điều gì cả

Tôi không biết trong ngày ấy
mình đã làm gì, đi đâu

Giá như gần đó
đã xảy ra một vụ giết người
Có lẽ tôi sẽ còn nhớ mãi

Mặt trời ánh lên rồi tắt
ngoài sự chú ý của tôi
Trái đất đã quay liên hồi
nhưng chẳng có gì được ghi vào sổ

Nghĩ rằng mình sắp chết
có lẽ với tôi còn nhẹ nhõm hơn
là trí nhớ trống trơn
dẫu rằng tôi liên tục sống

Tôi đâu phải hồn ma
Tôi đã thở, đã ăn
Tôi bước đi từng bước
những bước chân có thể nghe thấy được
vết tay tôi chắc chắn phải để lại chút gì
trên tay cầm cánh cửa

Soi bóng mình trong gương
Tôi đã mặc gì với một màu nào đó
Chắc chắn phải có vài người đã nhìn thấy tôi
Có thể hôm đó là ngày
tôi đã tìm ra vật mình đánh mất
có thể tôi đã đánh mất vật sau này tìm ra

Tôi đã có cảm tình, ấn tượng sâu xa
Song giờ đây tất cả
như những dấu chấm con nằm trong ngoặc đơn

Tôi đã giấu mặt ở đâu
đã lẩn trốn ở đâu
đó là một thủ thuật không tồi
để mình khuất mắt

Tôi lay trí nhớ
có thể trong những cành của nó
những gì đã bao năm ngủ say
giờ vụt tung bay

Không
Rõ ràng là tôi đòi hỏi quá nhiều
bởi tới những một giây


Nguồn: Thơ Wislawa Szymborska, NXB Hội nhà văn, 1997
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)