Tôi mười hai tuổi, nàng mười sáu
Nàng lớn hơn, tôi mới bé em
Tối đến, muốn cùng nàng chuyện gẫu
Tôi chờ mẹ nàng sang nhà bên
Tôi tới cạnh nàng, ngồi ghế đẩu
Tối đến chuyện trò thoả lòng riêng

Bao xuân đã lướt với mưa rơi
Bao lửa tàn, bao mộ khép rồi
Còn nhớ năm xưa tim thổn thức
Những năm vô số đoá hồng tươi
Nàng và tôi yêu nhau tha thiết
Ánh trời, hương ngát đẹp chung đôi

Số nàng là tiên, là công chúa
Vì tuổi nàng quả có hơn nhau
Tôi thích đặt những câu hóc búa
Để luôn mồm được hỏi: Do đâu?
Mơ mộng tôi nhìn, nàng xấu hổ
Đôi khi nàng lẩn tránh, lo âu

Tôi phô bày kiến thức dở hơi
Quả bóng, con quay, các trò chơi
Tôi khoe Latinh hiểu rất rõ
Tôi hãnh diện Virgile, Phèdre
Tôi sẵn sàng bàn về mọi thứ
Tôi nói: Bố mình là tướng cơ

Dù là phụ nữ cũng cần sách
Latinh, vẫn chữ rất mơ màng
Dịch cho nàng kinh chiều một tiết
Tôi thường nghiêng mình bên sách nàng
Hai đứa cầu kinh ngày chủ nhật
Thiên thần cánh trắng lướt bay ngang

Nàng thường bảo tôi: Này, cậu bé
Tôi gọi nàng là cô Lise
Dịch cho nàng hàng giờ kinh kệ
Cúi sát pho kinh ở nhà thờ
Lạy Chúa! Người thương xin chứng hộ
Má bầu thơm chạm cặp môi tơ

Hỡi tình non trẻ sớm ngát hương
Ai đó bình minh toả sáng lòng
Mê đắm hãy tràn tim trẻ bé
Chiều về cùng với nỗi đau thương
Ơi tình non trẻ mau tàn úa
Mê đắm những hồn chói yêu đương


Nguồn: Hãy yêu nữa, NXB Văn học, 1990.
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)