Cuộc cãi nhau giận dữ, đắng cay, nảy lửa
Như hổ mang mà hằn thù truyền độc qua răng
Đang rít lên, quấy mái nhà nghèo khổ
Lời đối lời. Đứa con sợ hãi khóc ầm
Cả hai vợ chồng để mặc con kêu khóc

- Mày đi đâu về? - Mày đã làm gì? - Ôi! Tên công nhân khốn kiếp!
Nó sống truỵ lạc và sẽ chết trên rơm
- Con mụ chẳng chịu làm ăn, vô tích sự và nhẫn tâm!
- Mi lê la ở quán rượu về? - Thằng nhân tình nào đã đến?
- Đứa con khóc; nó đói; nó trần truồng, la liếm
Nhà không cơm. - Mụ sợ bẩn tay!
- Mọi ngày mi đi đâu? - Thế còn mụ, cứ chủ nhật biến cả ngày?
- Đi mà nốc rượu! - Đi mà nhảy nhót!
- Mi tới đâu là nhà, ngả đâu là giường!
- Chỉ con gái mụ mới không cần Chúa rủ lòng thương!
- Thằng ăn cướp, chính mi đã giết mẹ!
- Im ngay! - Im, kẻ sát nhân! - Câm mồm, con đĩ!

Mặt trời lặn nhuốm căn lều một màu tía vàng
Ánh trời chiều làm sáng rực cửa và trần
Trong khi cặp vợ chồng hai lần ô nhục
Xấu xa về tâm hồn và khốn cùng về thể xác
Cứ phơi bày các vết loét và dị hình
Không hổ thẹn, chẳng ngượng ngùng, cứ phô ra mọi cái tục tằn

Chiếc áo vá chằng treo nơi cửa kính
Dưới ánh Mặt trời, áo như ngôi sao toả sáng
Cùng lúc ấy, với hào quang xán lạn
Ngôi sao làm chói mắt kẻ mơ mộng chợt đi qua


Nguồn: Hãy yêu nữa, NXB Văn học, 1990
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)