Kẻ đi đày nay nghĩ gì đây?
Về cánh đồng rau bãi lúa
Về cái cày, chiếc nông cụ cầm tay
Nghĩ cả về nước Đại Pháp già nua
Ký ức này đang giết anh ta
Ở trên đời, kẻ giàu được cấp, ban
Người đi đày khổ đau, cầu phúc
- Sống làm sao khi chẳng có ăn
Không Tổ quốc cũng không sống được

Người thợ mơ xưởng máy
Dân cày mơ mái nhà
Lối cầu thang đặt những bình hoa
Đèn chiếu sáng, cửa gương trong suốt
Giường nằm của mẹ già ấm áp
Nơi diềm màn thêu những quả tua
Làm đỏm dáng cho thêm phong sắc
- Sống làm sao khi chẳng có ăn
Không Tổ quốc cũng không sống được
...
Với cái giũa, cái vồ, cái cuốc
Người ta làm nuôi vợ nuôi con
Từ tinh mơ cho đến hoàng hôn
Lao động làm tâm hồn khuây khoả
Ôi lao động - ánh sáng, ngọn lửa
Của những ai sáng tạo công trình
Đã nuôi nấng cả thời tuổi trẻ
- Sống làm sao khi chẳng có ăn
Không Tổ quốc cũng không sống được

Người thợ trong những ngày tết nhất
Được vơi dần mọi nỗi lo âu
Ca bài ca Tháng Hai bất khuất
Áo bung khuy, mũ trễ sau đầu
Họ cùng nhau bước tới hàng rào
Thịt một con thỏ con nhút nhát
Uống ngụm này mừng cho nước Hung
- Sống làm sao khi chẳng có ăn
Không Tổ quốc cũng không sống được

Người nông dân, những ngày chủ nhật
Gọi con trai con gái của mình
Lời thân thiết anh ta bảo vợ:
“Đội mũ vào, hãy đi cùng anh”
Đi lên đồi họ cùng nhảy múa
Chẳng phải đôi giày mà đôi guốc gỗ
Đã lướt trên bãi cỏ xanh rờn
- Sống làm sao khi chẳng có ăn
Không Tổ quốc cũng không sống được

Những người đi đày, trầm tư cất bước
Nào có ai được rỗi linh hồn
Họ nhìn lên bóng cây tùng bách
Trên miệng hố đào dọc nghĩa trang
Kẻ nghĩ về nước Đức kiêu căng
Người nghĩ sang dãy Alpe tuyệt đẹp
Người nghĩ tới Ba Lan mình thân thiết
- Sống làm sao khi chẳng có ăn
Không Tổ quốc cũng không sống được
...
“Tôi chết chẳng còn nhìn thấy đất
Nơi tôi hằng gặp mặt trời lên
Chết chẳng còn được nghe tiếng hát
Tiếng hát từ cửa sổ nhà tôi
Hồn tôi quẩn nơi tôi không thể sống
Dưới bốn tấm gỗ thông, tôi yên nằm”
Hãy chôn tôi trong đồi cỏ mát
- Sống làm sao khi chẳng có ăn
Không Tổ quốc cũng không sống được


Nguồn: Hãy yêu nữa, NXB Văn học, 1990
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)