Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Võ Liêm Sơn
Đăng bởi tôn tiền tử vào 22/02/2025 19:54
(một học-sinh trường Quốc học Huế bị tử nạn xe hơi)
Ôi!
Trời quạnh sao sa, đất bằng sóng nổi,
Núi ngả non nghiêng, tai kỳ vạ quái.
Con đường ưu hoạn, du tử đau lòng.
Cái máy văn minh, ma vương dắt lối.
Phật đất khôn thiêng, trời già khó hỏi;
Năm canh tiếng cuốc, máu nhuộm ba thu,
Chín khúc ruột tằm, tơ chia trăm mối.
Sao anh chẳng chết cho một trường oanh liệt, để cho chúng tôi khóc hoá ra cười;
Anh chết gì một cách gớm gớm ghê ghê, để cho chúng tôi nói càng thêm tội.
Vì ai nên nỗi nước nầy?
Nghĩ lại càng thêm tức tối!
Thôi!
Từ đây lưng bầu máu nóng, đất dập cát vùi;
Một nấm cỏ xanh, nắng chiều trăng tối.
Cha già tựa cửa hình trúc lung lay;
Vợ trẻ nương song, bóng lê quạnh cọi.
Anh em mất một bạn hiền,
Lũ trẻ thiếu một thầy giỏi.
Nước nhà đau vì thiếu niên,
Thế giới buồn cho cơ hội.
Chúng tôi:
Lấp bể không xong,
Vá trời khó nổi.
Đau đớn trăm năm sự nghiệp, như hoa nở trái, nào mưa sa nào gió táp, ngán nỗi tan tành!
Có chăng một sợi tâm hồn, hoá hạc bay về, nọ thành quách, nọ nhân dân, nặng tình mong mỏi.
Rạch mật đôi hàng, hu hồn chín suối,
Anh Tùng! Anh Tùng!
Dòng châu như xối!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.