Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Võ Liêm Sơn
Đăng bởi tôn tiền tử vào 23/02/2025 19:52
Trời không cùng!
Đất không cùng!
Núi người chồng chật,
Biển người mênh mông.
Ờ! Sao núi toan thành vực!
Biển toan thành đồng!
Tấn tuồng tranh cạnh xông mưa gió,
Giọt máu oan cừu đỏ núi sông!
Thôi thôi! Thôi thánh hiền, thôi tiên Phật,
Thôi hào kiệt, thôi anh hùng!
Ngàn năm sự nghiệp, nước về đông!
Trời biết cho không?
Đất biết cho không?
Năm canh giọt lệ ố khăn hồng.
Nghe gà cuốn màn kêu trời hỏi,
Vừng nguyệt dòm song lặng không nói.
Trời khó hỏi!
Đất khó hỏi!
Sự thế đảo điên,
Kiếp người chìm nổi!
Ai giàu, ai mạnh, ai hiển vinh?
Ai khó, ai hèn, ai tội lỗi?
Máu ai chảy thành sông?
Xương ai chồng tày núi?
Mà ai cơ nghiệp vững đời đời?
Mà ai tượng đồng cao vòi vọi?
Thần phật hết thiêng liêng,
Thánh hiền hết tài giỏi!
Không phải giáo Lồ Dương kéo lại mặt trời, từng không chói loá.
Không phải nước sông Ngân giội rửa sơn hà, sạch mùi tanh thối.
Phải chăng nhơn loại đến hồi cùng,
Tiến hoá vòng quanh về vực tối?
Ai người phấn đại?
Câu ca cảm khái,
Xui khách giang hồ thêm ái ngại!
Trông vời con nước những mênh mông.
Triều đâu như nổi sóng đùng đùng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.