Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Văn Lợi » Miền gió cát (2000)
Khi tôi vun trồng xanh những ước mơ
Mẹ gánh mùa xuân xuống đồng chiêm mặn
Xuôi dòng sông tát ánh trăng chống hạn
Cây lúa gầy nhễ nhại giọt mồ hôi.
Có một thời xuân sắc mẹ đi qua
Để cánh đồng xanh bao thì con gái
Mẹ tính tuổi bằng hai lần gặt hái
Bằng nhọc nhằn nắng hạn lại mưa dông.
Gửi dấu tay trên bùn đất xứ đồng
Thương cái vạc, cái cò ngày giáp hạt
Mẹ giữ dành hạt giống sau mùa gặt
Cái chum sành truyền lại sự ấm no.
Cơn gió Lào cho mắt mẹ âu lo
Cỏ dại mọc tràn bờ xôi ruộng mật
Đám lá lúa cứa nóng bừng da mặt
Ngọn cỏ gừng nhoi nhói những bước chân.
Trời được mùa phơi sao chín vàng sân
Bống lúa cúi xuống ước mong đời mẹ
Cây điền thanh ríu ran đàn chim sẻ
Thóc tròn xoe muôn mắt thức rì rào.
Tôi cõng tuổi đời qua lối ca dao
Bàn tay xước móc hang cua, bắt cá
Thân đen nhẻm lẫn vào trong rơm rạ
Móng chân vàng lội vũng nắng chạy rong.
Mẹ trao cho tôi một ngọn gió đồng
Tiếng cu gáy vọng trời xa khó nhọc
Vết bùn non gót chân thời đi học
Để khi xa tôi nhớ lối về làng.
Và tôi như hạt thóc vàng bé nhỏ
Mẹ đã gieo hy vọng ở trên đồng
Chợt lo sợ ngày cuối mùa hết vụ
Hạnh phúc mẹ chờ chẳng kịp trổ bông…
Bình luận nhanh 5
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.