Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Văn Lợi » Miền gió cát (2000)
Đăng bởi Vanachi vào 30/07/2025 17:21
Tôi lớn lên trong vành nôi của sóng
Biển hát ru lúc mẹ bận trên đồng
Vị muối mặn đã biến thành máu thịt
Tôi bạn cùng cua cá với rêu rong…
Cát thường cuốn vào ngôi trường tôi học
Sóng vỡ run run nét chữ đầu đời
Đất quê mặn nuôi ước mơ khó nhọc
Lúa ngô thèm màu xanh mướt khôn nguôi
Thổi không ngơi cơn gió sạm da người
Những nẻo đường rát bỏng bàn chân nhỏ
Sông mùa lũ nước bò vào tận ngõ
Chim hải âu với cò bợ chung đàn.
Những tháng năm lam lũ với dã tràng
Chuyện buồn vui giấu vào sau mép sóng
Cả xóm chài xôn xao chiều biển động
Bão dông thường tạt xuống lắm buồn đau.
Mẹ lặng thầm ngồi tát cạn đêm thâu
Lo nỗi đời nhiều mưa nguồn chớp bể
Tôi nông nổi đi hết bờ tuổi trẻ
Còn nghe lời nhắn nhủ tự xa sâu.
Những con đê cường tráng tựa vai nhau
Vẫn nở vàng một loài hoa dại nhỏ
Khi tôi đi, sóng vỗ vào nỗi nhớ
Khi tôi về, biển hát điệu dân ca
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.