Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới năm chữ
Thời kỳ: Hiện đại
Từ khoá: buồn (17) trăng (248)

Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 05/10/2025 11:08

Thời loạn ngồi bó gối
Non còng mấy dặm trời
Sương dầm hiên bóng tối
Trời sầu sao đổi ngòi

Nay ta buồn muốn khóc
Nay ta buồn muốn cười
Nghĩ thêm mặt sắc giận
Lũ chó ngao tòi đòi

Ta nhìn mãi vầng trăng
Trung thu ngời vẻ lạnh
Bầy trẻ thôi nô đùa
Nước non dường hiu quạnh

Người xưa như thế nào
Người nay như thế đấy?
Trăng xưa sáng phương nào
Trăng đời nay đã vậy

Lầu cao ai đó tá
Người đẹp có như ta
Đêm nay nắm duỗi tóc
Mong ngóng dậm trường xa

Bạn bè nhiều đứa ốm
Thư tại núi rừng hoang
Đứa nào còn, đứa mất
Dưới vầng trăng quan san

Trăng có soi miền tây
Lụt tràn đồng nội trắng
Tang tóc hai mươi năm
Khổ đau chồng trĩu nặng

Trai đã ra chiến trường
Gái đi lính hậu phương
Rung rẩy già kêu khóc
Thấu lên tận chín tầng

Gái buôn nhiều vô kể
Ngang ngang dạo phố phường
Không biết mình xa mã
Đong đỏng nhạc lai căng

Ta ngậm ngùi cho thân
Thương người và thương minh
Chạy bươi đà thấy khó
Ngồi viết ngầm phán vân

Trăng thiên cổ phương nào
Mộ tàn bia vũ tướng
Hài cốt đất hai màu
Thuở xưa từng lớn giọng

Nhớ đêm ngủ Trường Sơn
Trăng soi núi rừng vắng
Tiếng khèn ai sau buôn
Gió trăng hờn đưa vẳng

Nghĩ thương kẻ rừng già
Mưa lạnh rét cắt da
Áo tơi đầm khí núi
Tóc bù sương trắng pha

Trăng thành xây lạnh lẽo
Ai đối ẩm dưới trăng
Hoa đèn mưa ướt sũng
Bầy trẻ đói lang thang

Thưởng trăng nhiều bánh mứt
Không hay chiến địa buồn
Trăng soi vàng vỏ mặt
Cụ già lặn dưới mương

Phố đêm hè vắng vẻ
Súng trận thét nhà quê
Đầy đường lũ kình ngạc
Binh giáp rực tư bề

Được tin bạn về thăm
Xung trận đầy kẻ chết
.........
Trăng nào soi chiến địa
Tiếng gà vọng cô thôn
Trời cao ôm mặt khóc
Sông núi rung căm hờn

Khổ nhục cao hơn núi
Binh giáp đếm như rừng
Thế nhân bày trận địa
Cây cỏ sầu rưng rưng

Kiếp người như rơm rạ
Bay loạn vào hư không
Trở vai ngửa mặt ngông
Mây giăng nửa vầng trăng

Ta xuôi về miền Tây
Ta về qua man ngược
Ta hát trên đồi mây
Những mùa xuân thuở trước

Xuân nay ngùi gì đây
Chẳng bao giờ hiểu được
Mở miệng chúc xuân lành
Hơi rượu cần say khướt

Quê hương nào nhân loại
Thanh bình đến ngàn năm
Mây tụ về phương Bắc
Lòng sầu đối núi Nam
Gió thu vờn hiu hắt
Quanh quanh lá rụng vàng

Tay lùa theo nếp áo
Nhìn trời ta buồn thay!
Nhớ nhau mà ai biết
Trăng sáng bóng thêm gầy


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]