Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Ninh Hồ » Những dấu ấn chưa qua (2017) » Giấy như mây
Mùa đông 1985
âm mười độ
tôi leo lên
hình như là tầng ba
một ngôi nhà
cố đô Saint Peterburg
sững sờ
những ô cửa sổ
Từ những ô cửa sổ
Esenin
từng nhìn ra đường phố
anh nhìn gì giữa ngổn ngang, hung bạo 1920...?
Anh nghĩ gì
khi nới lỏng chiếc ca ra vát?
Rồi
đạp tung những chiếc ghế dưới chân mình
nhờ
những song cửa sổ
thắt lại!
Esenin
thắt lại đời mình ở tuổi ba mươi
qua nhiều ngày khát khao
mở ra nhiều ngả
tìm hơi ấm loài người
cho bao la
Nước Nga!
Một đất nước bao la
Một phần sáu địa cầu
vẫn mắc nợ
những
ô cửa sổ!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.