Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Mạnh Hảo
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 24/11/2025 21:11
Mặt trời mượn các vệ tinh quanh mình
Để cố định, phát quang và toả nhiệt
Con chim mượn bầu trời để bay
Dòng sông mượn mặt đất để rong chơi
Cơn gió mượn tóc em, vạt áo dài em và vòm cây rung để tự khẳng định
Ngọn lửa mượn ốc-xi để chói ngời
Tia chớp mượn đám mây mà sấm sét
Đại dương mượn vị mặn để khác biệt sông ngòi
Không có vật gì trong trời đất
Lại không đi mượn của nhau
Có cái mượn rồi không trả được
Đã cho đòi lại dễ gì đâu
Chỉ duy có mẹ không mượn anh để sinh đẻ
Và khi ái tình em không mượn anh để yêu thương
Dù anh mượn cả thế giới này để sống
Anh nào dám mượn Mẹ và em như một bóng qua đường
Mẹ xuất phát còn Em thì anh đến
Anh mượn chính sự sống mình làm lễ vật yêu đương
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.