Bình luận nhanh 6

Nga Nguyen17/06/2021 22:46
bai tho hay qua cam ơn tac giả
Lã Đan Trung21/04/2021 00:00
đọc lại nhiều lần rồi mà lần nào cũng thấy cảm xúc
Dạ Vũ Thu Đăng02/10/2020 15:37
bài thơ đầy tâm trạng
Tran Nguyen26/04/2020 01:58
Bài thơ dễ thương quá.
Lão Hâm08/10/2018 08:44
Đọc nièu lần , lần nào cũng rưng rưng tắc nghẹn !
Loi Phan Dinh25/07/2018 15:31
vô cùng hay và cảm động

Khi chưa có mùa thu
Hoa phượng còn dang dở
Bạn nằm xuống lưng đồi
Mùa thu dừng lại đó

Đâu chỉ vì cô gái
Tên trùng với tên mùa
Đâu phải loài hoa ấy
Nở ven rừng bâng quơ

Chưa ai yêu mùa thu
Như bạn mình mơ mộng
Ai xui tiếng chim gù
Kéo trời lên xanh thẳm

Bây giờ đang ve kêu
Rừng xưa mình lại đến
Ước trời xanh thật nhiều
Để thay mình trò chuyện

Cánh rừng hố bom dày
Suối tắc dòng nghẹn chảy
Không có bạn nằm đây
Dễ gì mùa thu tới?

Bạn mãi mười chín tuổi
Như buổi ấy công đồn
Vắt cơm nhòa nước suối
Nhường nhau không ai ăn

Thôi dành sau trận đánh
Tiểu đội cùng liên hoan
Tiếc mùa thu đi vắng
Chim rừng chưa bay sang
Chia tay cười rất đậm
Đến giờ còn nghe vang

Có ai ngờ đêm ấy
Bạn không về liên hoan
Vắt cơm nhòa nước suối
Viếng bạn mình không ăn

Cánh rừng xanh xao gió
Có tiếng chim từ quy
Hình như ai gọi đó
Bạn yên nghỉ mình đi

Chiến trường nhiều khói lửa
Vẫn ngoảnh lại cánh rừng
Chao ôi mùa thu đó
Bốn bề xanh rưng rưng

Chao ôi là hương cốm
Rồi lòng đến thế ư?
Thương bạn khi nằm xuống
Sao trời chưa sang thu?


Rừng Phước Long, 1972