Đăng bởi hongha83 vào 06/10/2025 07:44
Cô Thơm bị khuyết tật
Bởi chất độc da cam
Cô không tự ăn cơm
Chẳng thể làm các việc
Được dắt ra gốc sấu
Cô ngồi chơi rất lâu
Gặp ai tay cũng vẫy
Chào to và gật đầu
Cô đòi chơi tờ lịch
Nhiều màu càng hân hoan
Giơ tay ra cô đón
Như nhận phiếu bé ngoan
Cô gọi tôi: Em bé
Khen tôi đạp xe nhanh
Tôi muốn mình vẽ đẹp
Đưa cô Thơm vào tranh.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 05/10/2025 07:46
Giữa nhịp sống hiện đại với nhiều thứ sang trọng, đẹp đẽ như ngày nay, con người hầu như cũng trở nên thông minh, xinh đẹp và hạnh phúc. Thế nhưng, đâu đó vẫn có những phận người không may mắn khi mang phải tật nguyền vì tai nạn, rủi ro hay di chứng của nạn nhân chất độc da cam mà chiến tranh để lại. Đặc biệt, với những nạn nhân chất độc da cam thường hay mang hình hài dị dạng, trí não bất thường. Với người lớn khi bắt gặp những người này thì họ gần gũi thương cảm và giúp đỡ nhưng với trẻ con thì hầu như các em đều sợ hãi, không dám đến gần hoặc sẽ trêu đùa, chọc ghẹo do bản tính nghịch ngợm, hiếu động và vì sự hiểu biết còn hạn chế. Tuy vậy, khi đã quen thuộc với tính cách, đặc điểm của người khuyết tật thì các em sẽ gần gũi, quan tâm và yêu thương hết mực, xem họ như người thân, như bạn của mình.
Bài thơ Cô Thơm của nhà thơ Trương Thiều Huyền là một câu chuyện đầy tính nhân văn về lòng nhân ái, tình yêu thương với người khuyết tật của trái tim con trẻ. Ở đó, nhân vật là một cô gái bị thiểu năng tri tuệ do sự huỷ hoại của chất độc màu da cam trong chiến tranh và một em bé chưa qua độ tuổi nhi đồng. Đây có lẽ là một đề tài khai thác khá mới lạ và hiếm gặp trong thơ thiếu nhi từ trước đến nay bởi sự khó khăn khi mang hình ảnh một nhân vật không bình thường đến với tâm hồn những thiên thần chỉ biết yêu thích cái đẹp qua hình dáng bên ngoài như người đẹp, cảnh đẹp… Các bé luôn hình dung, tưởng tượng mọi thứ như trong thế giới cổ tích mà người lớn kể lại. Thế nhưng, người viết đã tìm ra một tứ thơ tuyệt hay, biến một hình ảnh dị thường, đáng ngại thành một hình ảnh đáng yêu, đáng quý trong mắt trẻ thơ để các em không còn sợ hãi, xa lánh mà trái lại. Một hạt giống yêu thương đã cựa quậy tách mầm.
Ngay từ tựa đề tác phẩm, nhà thơ chọn tên nhân vật là cô Thơm. Cái danh xưng “cô” nghe đầy trìu mến, kính trọng cùng với tên gọi là Thơm, thứ mùi hương dễ chịu ai cũng thích ngửi, thích chìm đắm vào đó để tận hưởng cảm giác thư thái, hạnh phúc, khoan khoái trong tâm hồn. Đặc biệt, với bạn đọc nhí có thể chưa biết gì về nội dung tác phẩm nhưng sẽ tò mò, thích thú ngay khi thấy tựa đề. Cô Thơm có phải là người đẹp như nhân vật trong truyện cổ tích hay không, có hiền lành, thông minh, thánh thiện như nàng công chúa Bạch Tuyết hay cô Tiên không nhỉ hay cô ấy đẹp và thơm như một loài hoa nào đó trong vườn. Chỉ thế thôi cũng đủ thấy sự tài tình của người viết khi ông tiếp cận tâm hồn trẻ nhỏ một cách thật dễ dàng và rất đỗi tự nhiên.
Cô Thơm bị khuyết tậtTrái lại với những hình dung, tưởng tượng ban đầu mà cô Thơm ở đây là người khuyết tật bởi chất độc da cam. Cô không thể tự chăm sóc cho bản thân mình mà phụ thuộc hoàn toàn vào người khác. Nhưng chính điều ấy mới làm cho các em bỡ ngỡ, tò mò hơn trong hình ảnh mới lạ này. Những trái tim non chưa biết gì về ghét bỏ mà chỉ có yêu thương sẽ thắc mắc cô không làm được gì thì cô sẽ sống ra sao, sinh hoạt như thế nào, có giao tiếp được với mọi người không? Cô sẽ vui hay buồn? Ánh mắt trẻ thơ bắt đầu chùng xuống vì băn khoăn, nghĩ ngợi.
Bởi chất độc da cam
Cô không tự ăn cơm
Chẳng thể làm các việc
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.