Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
Từ khoá: hải quân (6) tàu ngầm (4)

Đăng bởi Hoa Xuyên Tuyết vào Hôm nay 09:26

Nỗi nhớ giản đơn như cây vậy
Chẳng nghĩ ngợi gì theo nắng đơm hoa
Miền đất vừa đi qua, những người vừa gặp
Đã trở thành câu chuyện kể bùi ngùi
Những miệng cười sẽ nhoà đi nét mặt
Hương nắng vấn vương tha thiết một góc nhà
Nơi chiếc ba-lô xếp vội
Đựng vơi đầy một chuyến đi xa....

Nỗi nhớ của em
Nỗi nhớ của chúng ta
Được mã hoá bằng rất nhiều con số
Con số vẽ khoảng trời nắng gió
Mặt sóng bình yên lòng biển không lành
Nỗi nhớ của em không có tên anh
Chỉ dáng anh mơ hồ trong con tàu lừng lững nhô mình lên mặt nước
Lồng lộng gió xanh, nụ cười Tổ quốc
Sáng thân thương trên gương mặt mỗi người...

Trong lá thư gửi về cuối chân trời
Nơi không hoa và nơi không nắng
Nơi đối mặt với rất nhiều bất trắc
Em không nỡ lơi tay một dòng uỷ mị
Em viết những con số!
Hàng số đứng nghiêm như đứng trước mũi tàu
Lại sẵn sàng cho một chuyến đi sâu...

Khi anh đọc cuối thư dòng số nhỏ
Một tám chín... Một tám tư...
Anh hãy nghĩ về nỗi nhớ
Của đất quê hương gửi trời biển quê hương
Nỗi nhớ đầy lên như hoa như nắng
Lại sẵn sàng theo người lính lên đường...


Gửi 189.
3/2015