Thơ » Trung Quốc » Tam Quốc » Thái Diễm
Đăng bởi Vanachi vào Hôm nay 11:22
嗟薄祜兮遭世患,
宗族殄兮門戶單。
身執略兮入西關,
歷險阻兮之羌蠻。
山谷眇兮路漫漫,
眷東顧兮但悲嘆。
冥當寢兮不能安,
飢當食兮不能餐。
常流涕兮眥不乾,
薄志節兮念死難。
雖苟活兮無形顏,
惟彼方兮遠陽精。
陰氣凝兮雪夏零,
沙漠壅兮塵冥冥。
有草木兮春不榮,
人似獸兮食臭腥。
言兜離兮狀窈停,
歲聿暮兮時邁征。
夜悠長兮禁門扃,
不能寢兮起屏營。
登胡殿兮臨廣庭,
玄雲合兮翳月星。
北風厲兮肅泠泠,
胡笳動兮邊馬鳴。
孤雁歸兮聲嚶嚶,
樂人興兮彈琴箏。
音相和兮悲且清,
心吐思兮胸憤盈。
欲舒氣兮恐彼驚,
含哀咽兮涕沾頸。
家既迎兮當歸寧,
臨長路兮捐所生。
兒呼母兮啼失聲,
我掩耳兮不忍聽。
追持我兮走煢煢,
頓復起兮毀顏形。
還顧之兮破人情,
心怛絕兮死復生。
Ta bạc hỗ hề tao thế hoạn,
Tông tộc điễn hề môn hộ đan.
Thân chấp lược hề nhập tây quan,
Lịch hiểm trở hề chi Khương man.
Sơn cốc miễu hề lộ man man,
Quyến đông cố hề đãn bi thán.
Minh đương tẩm hề bất năng an,
Cơ đương thực hề bất năng xan.
Thường lưu thế hề tý bất can,
Bạc chí tiết hề niệm tử nan.
Tuy cẩu hoạt hề vô hình nhan,
Duy bỉ phương hề viễn dương tinh.
Âm khí ngưng hề tuyết hạ linh,
Sa mạc ủng hề trần minh minh.
Hữu thảo mộc hề xuân bất vinh,
Nhân tự thú hề thực xú tinh.
Ngôn đâu ly hề trạng yểu đình,
Tuế duật mộ hề thì mại chinh.
Dạ du trường hề cấm môn quynh,
Bất năng tẩm hề khởi bình dinh.
Đăng hồ điện hề lâm quảng đình,
Huyền vân hợp hề ế nguyệt tinh.
Bắc phong lệ hề túc linh linh,
Hồ già động hề biên mã minh.
Cô nhạn quy hề thanh anh anh,
Nhạc nhân hưng hề đàn cầm tranh.
Âm tương hoà hề bi thả thanh,
Tâm thổ tư hề hung phẫn doanh.
Dục thư khí hề khủng bỉ kinh,
Hàm ai yết hề thế triêm cảnh.
Gia ký nghinh hề đương quy ninh,
Lâm trưởng lộ hề quyên sở sinh.
Nhi hô mẫu hề đề thất thanh,
Ngã yểm nhĩ hề bất nhẫn thinh.
Truy trì ngã hề tẩu quỳnh quỳnh,
Đốn phục khởi hề huỷ nhan hình.
Hoàn cố chi hề phá nhân tình,
Tâm đát tuyệt hề tử phục sinh.
Than ôi, phúc phận ta mỏng manh nên gặp buổi đời tai biến,
Họ hàng bị tiêu diệt, cửa nhà chỉ còn trơ trọi.
Thân ta bị bắt cướp, đưa vào phía tây cửa ải,
Trải hết mọi nỗi hiểm nguy, đi đến miền Khương Hồ.
Núi non, thung lũng xa mờ, đường đi dài dằng dặc,
Ngoảnh nhìn về phương đông, ta chỉ biết đau buồn than thở.
Đêm tối, lẽ ra phải ngủ mà ta không thể yên giấc,
Bụng đói, lẽ ra phải ăn mà ta cũng không thể nuốt nổi.
Nước mắt thường xuyên tuôn chảy, khoé mắt chẳng khi nào khô,
Khí tiết bị tổn thương, muốn tìm đến cái chết cũng khó.
Tuy phải sống tạm bợ nhưng ta chẳng còn mặt mũi nào nhìn người,
Bởi miền đất ấy cách rất xa ánh sáng mặt trời.
Khí âm ngưng tụ, đến mùa hạ tuyết vẫn rơi,
Sa mạc bị che phủ, bụi bay mù mịt.
Cây cỏ nơi đây đến mùa xuân cũng không tươi tốt,
Con người giống như cầm thú, ăn những thức tanh hôi.
Tiếng nói khác lạ, hình dáng và phong tục cũng khác hẳn người quê ta,
Năm đã sắp hết, thời gian vẫn không ngừng trôi.
Đêm dài thăm thẳm, cửa cung đóng chặt,
Ta không thể ngủ, bèn đứng dậy, lòng bồn chồn sợ hãi.
Bước lên điện của người Hồ, đi ra khoảng sân rộng,
Mây đen tụ lại, che khuất cả trăng sao.
Gió bắc dữ dội, hơi lạnh buốt thổi ào ào,
Tiếng Hồ già nổi lên, ngựa ngoài biên tái hí vang.
Con nhạn lẻ loi bay về, cất tiếng kêu não nuột,
Nhạc công đứng dậy, gảy đàn cầm, đàn tranh.
Âm thanh hoà hợp với nhau, vừa bi thương vừa trong trẻo,
Khiến những điều ta hằng tưởng nhớ trào dâng, nỗi uất hận chất chứa đầy lồng ngực.
Ta muốn trút hết tâm tình nhưng lại sợ người Hồ kinh động,
Đành nuốt tiếng khóc đau thương, nước mắt chảy ướt cổ.
Người nhà đã sai người tới đón, ta đáng lẽ phải trở về quê mẹ,
Nhưng bước vào con đường dài ấy cũng là lúc phải bỏ lại những đứa con do mình sinh ra.
Con gọi mẹ, khóc đến lạc cả tiếng,
Ta bịt tai lại, không đành lòng nghe.
Con đuổi theo níu giữ lấy ta, cô độc chạy phía sau,
Ngã xuống rồi lại đứng lên, mặt mày tiều tuỵ, hình dung tan tác.
Ta ngoảnh đầu nhìn con, cảnh tượng ấy khiến tình người tan nát,
Lòng đau đến tưởng như chết đi, rồi lại sống lại.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Than phúc mỏng chừ gặp đời gian nan,
Họ tộc vỡ chừ cửa nhà nát tan.
Thân bị bắt chừ áp giải vào tây quan,
Qua hiểm trở chừ lạc chốn Khương man.
Núi hang thẳm chừ đường đi nhọc nhằn,
Ngoảnh về đông chừ đau buồn kêu than.
Đêm phải ngủ chừ giấc mộng chẳng an,
Bụng đói meo chừ miệng chẳng thể ăn.
Lệ thường chảy chừ mắt ướt chứa chan,
Tiết tháo tổn chừ chết cũng khó khăn.
Dẫu sống tạm chừ chỉ dám giữ thân,
Chốn xa xôi chừ xa ánh mặt trời.
Âm khí đọng chừ mùa hè tuyết rơi,
Sa mạc phủ chừ bụi bay khắp nơi.
Cây cỏ cằn chừ xuân chẳng tốt tươi,
Người tựa thú chừ ăn thức tanh hôi.
Tiếng nói lạ chừ hình dung khác đời.
Năm sắp hết chừ tháng ngày miết trôi,
Đêm dằng dặc chừ cửa khoá không thôi.
Chẳng ngủ được chừ đứng dậy tới lui.
Lên điện Hồ chừ nhìn khắp sân ngoài,
Mây đen hợp chừ trăng sao tối thui.
Gió bắc dữ chừ rét buốt giá băng,
Hồ già động chừ ngựa ải rộn ràng.
Nhạn lẻ về chừ tìm bạn hót vang,
Nhạc công dậy chừ cầm, tranh nhịp nhàng.
Tiếng hoà hợp chừ trong trẻo bi thương,
Khơi niềm nhớ chừ uất hận trào dâng.
Muốn giãi bày chừ lại sợ người kinh,
Nuốt lời khóc chừ lệ ướt chảy quanh.
Người nhà đón chừ đến lúc nguyện thành,
Trước đường dài chừ bỏ con phải đành.
Con gọi mẹ chừ khóc lạc âm thanh,
Chẳng nỡ nghe chừ bịt tai vội vàng.
Con níu lấy chừ cô độc một mình,
Ngã rồi dậy chừ tiều tuỵ thân hình.
Ngoảnh lại con chừ xé nát tâm tình,
Lòng đau chết lịm chừ rồi lại hoàn sinh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.