Thơ » Trung Quốc » Vãn Đường » Tào Đường
殷勤相送出天台,
仙境那能卻再來。
雲液既歸須強飲,
玉書無事莫頻開。
花當洞口應長在,
水到人間定不迴。
惆悵溪頭從此別,
碧山明月照蒼苔。
Ân cần tương tống xuất Thiên Thai,
Tiên cảnh na năng khước tái lai.
Vân dịch ký quy tu cưỡng ẩm,
Ngọc thư vô sự mạc tần khai.
Hoa đương động khẩu ưng trường tại,
Thuỷ đáo nhân gian định bất hồi.
Trù trướng khê đầu tòng thử biệt,
Bích sơn minh nguyệt chiếu thương đài.
Ân cần tiễn nhau ra khỏi động Thiên Thai
Cõi tiên đã đi rồi khó mà trở lại lần nữa
Đây rượu tiên (vân dịch) người về hãy cố uống đi
Lá thư quý (ngọc thư) nếu không việc gì chớ mở luôn
Hoa cửa động vẫn còn tươi thắm mãi
Nước chảy về trần không bao giờ trở lại
Bần thần xót xa bên đầu suối, từ nay ly biệt
Trên núi biếc chỉ còn ánh trăng sáng soi rêu xanh.
Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]
Gửi bởi Vanachi ngày 08/12/2025 01:12
Cửa non một bước một bùi ngùi:
Hồ dễ non tiên lại lạc vời?
Bầu rượu, khi về nên gượng uống!
Tờ mây, lúc rảnh chớ năng coi.
Bông hoa trong động nên còn mãi,
Dòng nước vòng trần chỉ chảy xuôi.
Ngơ ngẩn đầu non, đôi ngả rẽ,
Cồn rêu man mác bóng trăng soi.
Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]
Bình luận nhanh 3
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.