Мне казалось - город мой, мой дом

Мне казалось - город мой, мой дом,
Жизни моей каждое мгновенье
Ты своим заполнил существом
Так, что и не мыслимо забвенье.

Но гляжу сейчас - и мучит страх:
Ты откуда здесь, ты чье подобье?!
Ты в душе моей - всего лишь прах,
А стихи мои - тебе надгробье.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng

Em cứ ngỡ - thành phố, ngôi nhà em
Và mỗi phút giây của đời em nữa
Anh làm đầy bằng thực chất của mình
Nên sự quên lãng là điều không thể.

Em ngó nhìn – có một điều sợ hãi
Anh từ đâu, ai giống với bóng hình?!
Anh trong lòng em – chỉ là cát bụi
Còn thơ em – văn mộ chí cho anh.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Thanh Cải

Dường như đối với em, gia đình và thành phố,
Mỗi phút giây trong cuộc sống của em;
Anh đã lấp đầy bằng những gì anh có
Vì thế mà em chẳng thể lãng quên.

Nhưng nhìn lại bây giờ - nỗi giày vò sợ hãi:
Anh từ đâu đến đây, anh đã giống ai?!
Anh trong trái tim em, tất cả là hạt bụi,
Bài thơ của em – ghi bia mộ anh rồi.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời