Thơ » Anh » Robert Bridges
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 15:23
Why hast thou nothing in thy face?
Thou idol of the human race,
Thou tyrant of the human heart,
The flower of lovely youth that art;
Yea, and that standest in thy youth
An image of eternal Truth,
With thy exuberant flesh so fair,
That only Pheidias might compare,
Ere from his chaste marmoreal form
Time had decayed the colours warm;
Like to his gods in thy proud dress,
Thy starry sheen of nakedness.
Surely thy body is thy mind,
For in thy face is nought to find,
Only thy soft unchristen’d smile,
That shadows neither love nor guile,
But shameless will and power immense,
In secret sensuous innocence.
O king of joy, what is thy thought?
I dream thou knowest it is nought,
And wouldst in darkness come, but thou
Makest the light where’er thou go.
Ah yet no victim of thy grace,
None who e’er long’d for thy embrace,
Hath cared to look upon thy face.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 15:23
Cớ sao mặt mũi chẳng tâm tình?
Hỡi kẻ loài người sùng bái vinh,
Hỡi kẻ bạo tàn cai trị bách,
Đoá hoa tuổi trẻ, nét tươi xinh.
Phải rồi, sừng sững thuở xuân xanh,
Chân lý ngàn năm tạc tượng hình,
Da thịt căng tràn, phơi phới sắc,
Khắc hoạ Phê-đi mới xứng danh.
Trước lúc thời gian bôi xoá mất,
Sắc ấm cẩm thạch trắng tinh anh;
Khoác xiêm kiêu hãnh như thần thánh,
Khoả thân lấp lánh tựa sao đình.
Thể xác hẳn là tâm trí ngươi,
Mặt nào tìm thấy nét tâm hơi.
Nụ cười hoang dại, mềm e ấp,
Chẳng bóng tình yêu, chẳng gạt người.
Chỉ ý chí cuồng, quyền vạn trượng,
Trong ngây thơ tục luỵ u hoài.
Hỡi chúa niềm vui, nghĩ ngợi chi?
Ta đoán lòng ngươi trống rỗng vì...
Muốn đến trong đêm, nhưng gót ngọc
Đi tới nơi nao, sáng đường đi.
Nhưng hỡi ôi, kẻ luỵ ơn ngài,
Kẻ khát vòng tay, dạ cuồng si,
Chẳng một ai thèm nhìn mặt mũi,
Khi đắm chìm trong cõi mộng mị.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.