Thơ » Anh » Robert Bridges
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 15:13
Love not too much. But how,
When thou hast made me such,
And dost thy gifts bestow,
How can I love too much?
Though I must fear to lose,
And drown my joy in care,
With all its thorns I choose
The path of love and prayer.
Though thou, I know not why,
Didst kill my childish trust,
That breach with toil did I
Repair, because I must:
And spite of frighting schemes,
With which the fiends of Hell
Blaspheme thee in my dreams,
So far I have hoped well.
But what the heavenly key,
What marvel in me wrought
Shall quite exculpate thee,
I have no shadow of thought.
What am I that complain?
The love, from which began
My question sad and vain,
Justifies thee to man.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 15:13
“Đừng yêu thương quá nhiều.”
Nhưng làm sao được Chúa?
Khi Ngài nặn ra con,
Ban ơn lành như thế,
Thì yêu sao cho vừa?
Dù sợ ngày mất mát,
Dìm sướng vui vào lo,
Con vẫn chọn bước đi,
Đường tình yêu, kinh nguyện,
Dẫu đầy rẫy gai gai.
Dù Ngài, chẳng rõ vì đâu,
Giết lòng tin thơ dại,
Vết rạn nứt thương đau,
Con gồng mình hàn gắn,
Bởi vì con phải làm.
Bất chấp mọi mưu mô,
Lũ quỷ tăng Địa ngục
Báng bổ Ngài đêm đêm
Trong những giấc mơ hãi,
Con vẫn trọn niềm tin.
Nhưng chìa khoá thiên đường,
Hay phép mầu tâm tưởng
Để minh oan cho Ngài?
Con hoàn toàn mù mịt,
Chẳng một chút nghĩ ra.
Thân con là chi hỡi
Mà dám trách, than van?
Tình yêu, nguồn cơn ấy
Gieo câu hỏi muộn màng,
Lại chứng minh cho Chúa
Giữa thế gian của người.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.