“Đừng yêu thương quá nhiều.”
Nhưng làm sao được Chúa?
Khi Ngài nặn ra con,
Ban ơn lành như thế,
Thì yêu sao cho vừa?

Dù sợ ngày mất mát,
Dìm sướng vui vào lo,
Con vẫn chọn bước đi,
Đường tình yêu, kinh nguyện,
Dẫu đầy rẫy gai gai.

Dù Ngài, chẳng rõ vì đâu,
Giết lòng tin thơ dại,
Vết rạn nứt thương đau,
Con gồng mình hàn gắn,
Bởi vì con phải làm.

Bất chấp mọi mưu mô,
Lũ quỷ tăng Địa ngục
Báng bổ Ngài đêm đêm
Trong những giấc mơ hãi,
Con vẫn trọn niềm tin.

Nhưng chìa khoá thiên đường,
Hay phép mầu tâm tưởng
Để minh oan cho Ngài?
Con hoàn toàn mù mịt,
Chẳng một chút nghĩ ra.

Thân con là chi hỡi
Mà dám trách, than van?
Tình yêu, nguồn cơn ấy
Gieo câu hỏi muộn màng,
Lại chứng minh cho Chúa
Giữa thế gian của người.