Lục lên, đỏ xuống cùng vàng,
Hồng đi một nẻo trùng hàng với mây.
Cam đi qua mọi rừng cây,
Vào trong vụ nổ, vào đây ngôi nhà.
Trắng tìm hình bóng ông bà,
Tím càng bay bổng càng hoà nỗi đau.
Xám nào cũng chẳng thấy đâu,
Bạc đời, bạc phận dẫn đầu cơn say.
Xanh lam trôi mãi chẳng hay,
Ngọc bích vẫn thế đong đầy sau mưa.
Đen lòm mấy cặp răng thưa,
Đầu năm xanh lá vẫn chưa nên lời.
Màu da dần tối theo đời,
Thắm màu hy vọng một trời xanh dương.
Nâu mấy mảnh gỗ bi thương,
Tìm đâu nước mắt phi thường của ai...
Đỏ đô nằm giấu trên vai,
Một màu nâu tím khắc hoài vành môi.
Tân Bắc, ngày 23 tháng 1 năm 2023.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.